BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    Viếng Lăng Bác - Bài giảng

    ben-rang-tuyet-son

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
    Ngày gửi: 07h:54' 17-03-2024
    Dung lượng: 809.1 KB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    BẾN RẶNG TUYẾT SƠN
    Swami Amar Jyoti

    Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com

    Lời nói đầu

    Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực.
    Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho
    những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm
    nay. Đối với người Ấn, việc tầm sư học đạo là một trong những giai đoạn
    quan trọng của cuộc sống mà mỗi người đều phải trải qua.
    Đối với người Âu, cuộc sống bắt đầu khi sinh ra và kết thúc khi chết đi;
    song đối với người Ấn, cuộc sống kéo dài qua nhiều kiếp, trong đó mỗi kiếp
    sống chỉ là một giai đoạn để trải nghiệm và học hỏi, bởi cuộc sống thực giúp
    chúng ta biết được mình là ai, chứ không phải là lý thuyết hay chuỗi thời
    gian tồn tại vô ích. Sự tự biết mình giúp ta ý thức rõ hơn về cuộc sống, đưa
    ta trở về với nguồn gốc thiêng liêng cao cả vốn luôn hiện hữu bên trong mỗi
    con người.
    Tôi hy vọng cuốn sách nhỏ này sẽ giúp độc giả nhận thức được ý nghĩa
    của cuộc sống, thấy rõ con đường mà mỗi người đang đi, để tìm về nguồn
    gốc thiêng liêng cao quý mà chúng ta đã vô tình quên mất từ lâu. Tuy câu
    chuyện được xây dựng dựa trên truyền thống và phong tục Ấn Độ, nhưng
    không phải vì thế mà tôi muốn đề cao một con đường tu tập hay một tôn giáo
    nào ở đất nước này. Các bạn hãy mở lòng mình mà đọc, vì câu chuyện này
    có thể xảy ra tại bất cứ nơi nào, hoàn cảnh nào, thời đại nào, và với bất cứ tín
    ngưỡng nào – vì chân lý bao giờ cũng hiển hiện một cách màu nhiệm, không
    phân biệt không gian và thời gian.
    - Swami Amar Jyoti
    Pune, India 1988

    Chương 1

    Mặt trời nhô lên khỏi đỉnh Tuyết Sơn, muôn ngàn tia sáng chói chang tỏa
    lan khắp thung lũng Saraswati. Đó đây, chim chóc cất tiếng báo hiệu một
    ngày vừa bắt đầu.
    Một vị đạo sư già bước ra khỏi hang đá. Ông khoan thai đi dọc theo
    những bụi cây xanh mát còn ướt đẫm sương mai. Một làn gió nhẹ thổi qua
    làm lay động chòm râu bạc như cước. Ông ung dung bước xuống bờ suối
    gần đó, vươn tay vốc chút nước đưa lên miệng. Nước suối lạnh như băng,
    nhưng ông không lấy thế làm phiền. Uống xong ngụm nước, ông thong thả
    bước xuống dòng suối cho đến lúc nước ngập đến cổ, rồi ông dừng lại đọc
    một bài chú dài, thân hình trang nghiêm, bất động. Có vẻ dòng nước mãnh
    liệt kia không thể khiến ông chao đảo. Dường như đôi chân mảnh khảnh của
    ông đã bám rễ vào lòng suối.
    Ông ung dung hoàn tất nghi thức cần thiết rồi bước lên một tảng đá
    phẳng gần đó, ngồi bắt chéo hai chân theo tư thế liên hoa. Chỉ thoáng giây
    sau, một làn khói mỏng từ cơ thể tỏa ra xung quanh. Những giọt nước bám
    trên thân thể ông bốc thành hơi vì thân nhiệt đang lưu chuyển mạnh. Hiển
    nhiên phải như thế, vì ông là một đạo sư đã luyện thành pháp tu “Tam Muội
    Hỏa” (phương pháp điều chuyển nhiệt trong mình). Dù thời tiết lạnh đến
    đâu, ông vẫn có thể mình trần ngồi trên tuyết lạnh. Ông sẽ ngồi như vậy cho
    đến khi mặt trời gần đứng bóng mới xả thiền, bước vào trong hang đá ăn
    chút trái cây rừng hái được từ hôm qua. Ăn xong, ông sẽ xuống thung lũng
    phía dưới hái trái cây để dành cho bữa ngày mai, rồi tiếp tục thiền định cho
    đến xế chiều mới bước vào trong động nghỉ ngơi.
    Có tiếng chân người nhẹ bước trên lá khô. Con chim đang rỉa lông trên
    cành giật mình kêu lớn. Một thanh niên quần áo rách rưới, lưng đeo hành lý
    ở đâu bước đến. Anh đứng sững nhìn vị đạo sư ngồi yên trên tảng đá, rồi kêu
    lên một tiếng vui mừng, đặt hành lý xuống đất, bước đến quỳ mọp trước mặt
    ông. Vị đạo sư khẽ mở mắt nhìn chàng trai, đôi mắt hiền từ dưới vầng trán

    cao ánh lên vẻ hài lòng. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt bừng sáng. Bao vẻ mệt
    nhọc của chuyến hành trình dài dường như tan biến. Anh cung kính chắp tay
    chờ đợi. Chòm râu bạc của vị đạo sư khẽ rung trong làn gió nhẹ.
    Ông thong thả nói:
    - Satyakam, rốt cuộc rồi con cũng đến! Chàng trai ngạc nhiên:
    - Nhưng... nhưng sao ngài lại biết tên con?
    Ông yên lặng không đáp, trên môi chỉ điểm một nụ cười thân ái.
    - Thưa ngài, hình như... ngài biết trước rằng con sẽ đến đây?
    Vị đạo sư vẫn im lặng. Hồ như ông biết câu trả lời không còn cần thiết
    nữa. Ông lặng lẽ ngắm nhìn chàng trai đang quỳ trước mặt, rồi chỉ xuống
    dòng suối:
    - Con đi đường xa hẳn đã mệt rồi. Hãy xuống suối tắm rửa, rồi nghỉ ngơi
    trước đã. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu.
    - Nhưng... nhưng con chưa nói cho ngài biết mục đích chuyến đi này của
    con. Thưa ngài, con đã đi tìm ngài suốt bao năm. Con đã trèo đèo lội suối,
    trải qua bao khó nhọc mới đến được đây. Xin ngài thu nhận con làm đệ tử...
    Vị đạo sư ngắt lời:
    - Ta biết rồi.
    Ông ngừng một chút, nhìn chàng trai đang ngơ ngác, rồi mỉm cười:
    - Này Satyakam, thầy trò ta đã có duyên với nhau từ bao kiếp rồi chứ đâu
    phải bây giờ mới gặp nhau! Con không nhớ sao?
    - Thì... thì ra thế! Thì ra ngài đã là sư phụ của con từ nhiều kiếp trước.
    Có lẽ vì quá xúc động, anh không nói thêm được câu nào nữa. Một dòng
    nước mắt chảy dài trên khuôn mặt bám đầy bụi đường. Anh run run úp mặt
    vào đôi bàn chân trần của vị đạo sư với vẻ thành kính. Ông đưa tay khẽ vuốt
    tóc anh, đoạn thong thả đứng dậy đi vào.

    ***
    Mặt trời lên cao, tỏa muôn ngàn tia nắng ấm xuống thung lũng Saraswati.
    Một con chim lớn từ trên cao sà xuống suối rồi lại vỗ cánh bay lên. Những
    giọt nước long lanh bắn tung lên, trông như những hạt ngọc.
    Vị đạo sư ngồi xếp bằng trên tảng đá cạnh dòng suối. Ông vừa thực hành
    nghi thức buổi sáng - trầm mình trong làn nước lạnh và đọc bài thần chú như
    thường lệ. Trong lúc ấy, vì chưa quen với khí hậu của rặng Tuyết Sơn, chàng
    trai phải khoác lên mình tấm áo choàng dày mà vẫn chưa hết rét. Anh ngồi
    trước sư phụ, chắp tay cung kính chờ đợi.
    - Này Satyakam, bây giờ chúng ta hãy bắt đầu với những công phu mà
    con chưa hoàn tất trong kiếp trước.
    - Nhưng thưa sư phụ, con không nhớ rõ con đã làm gì!
    - Rồi con sẽ biết thôi. Ta không cần nói cho con biết về quá trình tu tập
    của con cũng như con đã tiến bộ đến đâu. Con phải biết rõ về mình chứ đừng
    trông chờ ta hay ai đó sẽ nói cho con biết về chính con. Qua công phu tu tập
    nội quán cũng như các nỗ lực của con trong thời gian tới, con sẽ nhận ra
    mình. Ta biết con có đầy đủ những đức tính cần thiết của một người đi trên
    đường đạo, đó là tính thành thật, chuyên cần, tinh tấn và dũng mãnh.
    Ông ngưng một lát như để cho anh có thời gian suy ngẫm, rồi thong thả
    tiếp:
    - Bài học đầu tiên của con là bắt đầu từ nay, con hãy chấm dứt việc tính
    toán, phân tích thời gian, giờ khắc, hay ngày tháng. Hãy để cho mọi việc
    tuần tự trôi đi. Hãy sống trọn vẹn từng phút giây. Hãy để cho ngày là ngày
    và đêm là đêm với đúng ý nghĩa của nó. Hãy để mọi việc xảy đến là kinh
    nghiệm về một điều mới lạ, một sự tỉnh thức, một chuyện ngạc nhiên. Đừng
    để sự sống trôi dạt vào quá khứ hay tương lai, mà hãy ý thức nó từng giây
    từng phút trong sự tỉnh thức hoàn toàn. Muốn như thế, con cần phải làm chủ
    thân, khẩu và ý, bởi cuộc sống thực không phải là một sự cố gắng, phấn đấu
    để đạt được cái này hay cái khác, mà là sự thoải mái, giải thoát tuyệt đối.
    Chàng trai rụt rè:
    - Thưa sư phụ, vậy con cần phải tu tập trong bao lâu nữa mới đạt đến

    trạng thái trên?
    Đạo sư mỉm cười lắc đầu:
    - Này Satyakam, con lại nghĩ đến thời gian rồi! Chỉ khi nào thôi tính
    toán, con mới có thể hoàn toàn được giải thoát. Đây là một thói quen mà con
    cần phải trừ bỏ.
    - Nhưng... nhưng thưa sư phụ, con cũng cần một thời gian để trừ bỏ
    những thói xấu này chứ?
    - Dĩ nhiên là thế, nhưng đâu nhất thiết phải có một thời gian nhất định để
    làm việc này? Ai đặt cho con thời hạn đó? Tại sao con không ý thức rằng
    mình đang sống và sự sống thật sự không lệ thuộc vào thời gian hay không
    gian, mà là hoàn toàn thoải mái, hoàn toàn giải thoát? Con có ý thức giải
    thoát là gì không? Phải chăng con vẫn nghĩ rằng con có một số thói xấu nên
    cố gắng loại bỏ, thay đổi nó đi và khoảng cách giữa hai mốc điểm đó là thời
    gian? Tại sao con không làm cả hai việc đó cùng lúc - học hỏi thêm một số
    điều mới lạ, đồng thời bỏ bớt đi một số thói quen, thành kiến đã có từ trước?
    Sự sống thật sự không thể bị ràng buộc trong giới hạn thời gian, mà luôn
    sống động, không ngừng tuôn chảy. Đừng chia cắt nó ra thành những phần
    nhỏ. Đừng phân tích nó thành những mảnh vụn rời rạc. Đừng để thời gian
    trở thành một khuôn mẫu mà con phải sống theo. Nếu con tiếp tục suy nghĩ
    trong cái khuôn khổ giới hạn của thời gian, con sẽ tiếp tục huân tập cho một
    thói quen, và một thói quen được huân tập như vậy sẽ không dễ gì thay đổi
    được.
    - Nhưng... nhưng cách suy nghĩ này hiện nay vẫn xoay vần trong đầu óc
    con, chi phối tư duy con. Làm sao... làm sao con có thể chinh phục hay loại
    bỏ được nó đây?
    Vị đạo sư già mỉm cười nhìn anh với vẻ ưu ái, độ lượng. Ánh mắt hiền từ
    của ngài làm anh cảm thấy yên lòng. Anh định cất lời, nhưng vị đạo sư đã
    lên tiếng trước:
    - Con hãy tập theo dõi những dòng tư tưởng đang nổi lên cuồn cuộn
    trong tâm mình. Chỉ theo dõi, không đè nén nó xuống, cũng không khơi
    động nó lên. Hãy quán sát một cách kiên nhẫn từng tư tưởng dấy lên rồi lại
    chìm xuống, và đợi cho đến khi nó nhẹ nhàng đến và đi một cách âm thầm,
    con sẽ thấy sự vi tế của nó. Mặc dù tâm con hết sức tĩnh lặng, nhưng sự vi tế

    của các tư tưởng thầm kín vẫn đến và đi như dòng nước đang tuôn chảy kia.
    Hãy quán sát tâm mình thật kỹ, rồi con sẽ hiểu được điều ta nói. Con có thể
    coi đó là một phương pháp, một kỹ thuật hay một điều chỉ dẫn của ta cũng
    được.
    Ông ngừng lại, nhìn vẻ chăm chú của chàng trai, rồi mỉm cười:
    - Đó là bài học vỡ lòng của con.
    Anh thành kính quỳ xuống đất, hai tay ôm lấy đôi chân thầy. Anh định
    thốt lên mấy lời biết ơn, nhưng không cất nên câu. Vị đạo sư đặt nhẹ đôi tay
    lên đầu anh, một cảm giác ấm áp lạ lùng bỗng truyền đi khắp người anh. Vị
    đạo sư thong thả đứng dậy đi về phía động đá. Ông bước đi dáng vẻ ung
    dung, từng bước, từng bước vững chãi, thảnh thơi. Anh không còn cảm thấy
    lạnh nữa. Dường như trong lòng anh đang có một điều gì kỳ lạ, một niềm
    hoan lạc nhẹ nhàng khiến anh thấy nhẹ nhõm khác thường.
    Bất chợt, anh ý thức rõ rệt từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim, sự
    rung động của từng thớ thịt. Đâu đây vang lên tiếng chim líu lo, tiếng gió
    thổi lay động lá cây, tiếng côn trùng ngân nga điệu nhạc tuyệt vời của vũ trụ.
    Anh bàng hoàng tự hỏi tại sao chỉ mới phút trước, anh còn quẩn quanh với
    bao ý niệm mà bây giờ chúng đã biến mất. Phải chăng đó là kết quả của buổi
    nói chuyện với vị đạo sư hay còn điều gì khác nữa?
    Anh hít một hơi thật sâu. Một luồng hơi nóng trỗi lên, toàn thân anh ấm
    áp lạ lùng. Anh hơi ngạc nhiên nên hít thêm lần thứ hai. Luồng hơi nóng từ
    đan điền bốc lên nóng ran, chân tay tê tê một cảm giác kỳ lạ. Thế nhưng, đầu
    óc anh lại nhẹ hẫng, khác thường. Anh hít tiếp một hơi nữa và chợt ý thức
    luồng hơi nóng đang chạy khắp cơ thể. Cảm giác này quen thuộc làm sao!
    Hồ như anh đã từng làm việc này rồi! Nhìn vị đạo sư đang chậm bước đằng
    xa, anh muốn nói một lời gì đó, nhưng lại thôi. Đôi bàn tay anh lấm tấm
    những giọt mồ hôi. Anh hít thêm một hơi nữa để luồng hơi nóng lưu chuyển
    khắp thân thể. Tự nhiên, anh chợt hiểu và bật cười sung sướng. Chỉ trong
    thoáng giây, khắp mình anh đã toát đầy mồ hôi. Phải chăng anh đã phục hồi
    được khả năng trước kia? Anh bước về phía túp lều - mái lá đơn sơ anh vừa
    dựng hôm qua để làm chỗ nghỉ ngơi. Đôi chân nhẹ như bay, chỉ chớp mắt,
    anh đã bước vào trong lều. Anh sung sướng quỳ xuống, bật thốt lên một câu
    ngắn: Cảm ơn. Cảm ơn sư phụ!
    Ngày tháng trôi.

    Mỗi buổi sáng, Satyakam đều theo sư phụ trầm mình xuống dòng suối
    lạnh và đọc các bài chú. Anh cũng chăm chỉ tọa thiền trên một phiến đá bằng
    phẳng, không xa chỗ tọa thiền của sư phụ bao nhiêu. Thời tiết ở rặng Tuyết
    Sơn không còn ảnh hưởng đến anh nữa. Anh có thể cởi trần ngủ qua đêm
    trong túp lều đơn sơ lợp bằng lá cây mà không hề thấy lạnh. Vị đạo sư có vẻ
    hài lòng.
    Cuộc sống của vị đạo sư vẫn như xưa. Thỉnh thoảng, sau buổi thiền định,
    ông trao đổi vài câu với học trò, phần lớn là để trả lời thắc mắc hơn là chỉ
    dẫn điều mới lạ. Ông kiệm lời, chủ yếu là im lặng. Ông cứ để anh trình bày
    những điều còn nghi hoặc, song ông không giải đáp, khiến anh đâm ra bối
    rối. Khi bối rối, người ta thường cố gắng tìm hiểu thêm. Anh cũng vậy. Thế
    nhưng, vị đạo sư già vẫn ngồi yên, kiên nhẫn nghe học trò tiếp tục trình bày
    ý kiến. Chỉ đến khi anh không còn gì để nói nữa, ông mới nhẹ nhàng lên
    tiếng. Cũng có nhiều lúc, ngay khi vừa đặt câu hỏi, Satyakam thấy câu trả lời
    đã hiển hiện từ lúc nào rồi. Dường như nó đến cùng lúc với câu hỏi, và lúc
    đó, anh chỉ biết ngạc nhiên nhìn sư phụ, không biết nói gì nữa.
    Đối với Satyakam, các công phu tu hành như việc ngâm mình trong dòng
    nước lạnh để thực hành nghi thức buổi sáng không phải là điều khó. Ngay cả
    việc ngồi thiền từ sáng đến trưa hoặc từ lúc chạng vạng cho đến nửa đêm
    cũng đã trở thành việc bình thường. Tuy nhiên, việc xả bỏ ý niệm về thời
    gian là một vấn đề hết sức nan giải. Các ý niệm, kỷ niệm, thói quen trong
    quá khứ ngày càng nổi lên ám ảnh tâm trí anh. Lúc nào trong tâm cũng có
    một cuộc đối thoại không ngừng giữa anh và chính anh. Lúc đầu, các cảm
    giác này còn mạnh và anh phải dùng hơi thở để trấn áp chúng, nhưng về sau,
    anh thấy rõ các cảm giác vi tế dâng lên cuồn cuộn, liên hồi trong tâm với
    muôn ngàn thắc mắc mà anh không kiểm soát nổi. Tuy biết là mình phải
    quán sát nó như một nhân chứng, nhưng anh vẫn thấy rõ mình có những yếu
    tố chủ quan và hay đồng hóa mình với những ý tưởng đó.
    Sau một thời gian tu tập không thành, anh giãi bày với sư phụ và được
    ông chỉ dẫn rành rọt về việc theo dõi tư tưởng. Bất kỳ thắc mắc nào của anh
    cũng được trả lời một cách giản dị và thấu đáo. Chỉ khi đó, anh mới ý thức
    rằng mình không thể đi xa trên con đường này nếu không có một vị chân sư
    hướng dẫn. Khi anh biết khiêm tốn trước sự cao minh của sư phụ, thì công
    phu của anh bắt đầu tiến bộ hơn xưa.

    Dần dần, anh thấy rõ các câu trả lời vốn có sẵn trong tâm mình, và vị đạo
    sư chỉ là người hướng dẫn, khơi gợi các yếu tố vi tế ẩn bên trong đó mà thôi.
    Satyakam thấy tự tin hơn trước. Đó không phải là lòng tự hào của bản ngã,
    mà là một niềm tin sắt đá, không lay chuyển rằng con người chỉ có thể tìm
    được câu trả lời khi họ biết hướng vào bên trong.
    Thỉnh thoảng, hai thầy trò cũng xuống núi khất thực ở các làng mạc lân
    cận. Sonar là ngôi làng gần nhất, nằm chơ vơ trên đỉnh một ngọn đồi trọc.
    Muốn đến làng phải đi qua một chiếc cầu bện bằng đây thừng vắt ngang
    sông Saraswati. Qua khỏi cầu là hai cột đá với nhiều tảng lớn nhỏ xếp chồng
    lên nhau, nơi đánh dấu địa phận ngôi làng. Từ đây phải đi dọc theo một con
    đường đất quanh co nữa mới vào đến trong làng. Phần lớn nhà cửa tại đây
    đều cất bằng gỗ và đá, mái nhà lợp bằng nhánh cây khô.
    Khi thấy hai thầy trò đi khất thực, dân làng đều chắp tay chào cung kính.
    Vài người vội lấy thực phẩm khô bỏ vào chiếc túi đẫy mà Satyakam mang
    bên mình. Mỗi lần được cúng dường như thế, chàng trai lại gật đầu đón nhận
    và nói khẽ: “Xin Thượng đế phù hộ cho con người hảo tâm này”. Thỉnh
    thoảng, cũng có vài người, vì chưa thông hiểu, thay vì cúng đường thực
    phẩm khô, lại đưa cho anh thức ăn đã nấu chín. Và Satyakam chắp tay lễ
    phép từ chối: “Xin cảm ơn lòng hảo tâm, nhưng chúng tôi chỉ ăn thực phẩm
    được nấu theo các cách nhất định mà thôi”. Đôi khi, cũng có người đưa anh
    ít vải để may quần áo hoặc một cái chăn cũ, và anh vui vẻ đón nhận. Khi bao
    đựng đã đầy, Satyakam trở về lối cũ. Nếu lúc đó có ai cúng đường, anh chắp
    tay cung kính nói: “Xin hẹn lần sau. Hôm nay chúng tôi đã có đủ dùng rồi”.
    Dân làng Sonar hầu như ai cũng biết hai thầy trò nên trẻ con thường vây
    quanh và bắt chước các cử chỉ của họ. Có lúc, vị đạo sư bảo Satyakam đi đến
    một làng khác xa hơn. Có những ngôi làng vui vẻ tiếp đón vị đạo sĩ trẻ,
    nhưng cũng có nơi quát tháo, mắng chửi, đuổi đi. Dù hoàn cảnh nào,
    Satyakam cũng luôn giữ thái độ khiêm cung, không phân biệt. Thỉnh thoảng,
    đôi ba cô thôn nữ bạo dạn còn bước đến gần, tò mò nhìn ngắm vị đạo sĩ trẻ
    tuổi có thân thể cường tráng. Các cô cười khúc khích trêu chọc: “Anh kia,
    anh tên gì vậy?” hoặc “Này, anh kia đi đâu mà sao vội vàng vậy?”. Nghe
    những lời đó, Satyakam chỉ cúi đầu giữ cho bước đi được ung dung, có khi
    đọc thầm một vài câu thần chú để nhiếp tâm. Anh nhớ lời thầy dạy: “Không
    nên phản ứng trước nghịch cảnh. Đừng vui, cũng đừng buồn. Hãy giữ cho
    tâm không động. Một phản ứng, dù chỉ là phản ứng tự nhiên trước một nụ
    cười đẹp, cũng đủ để tạo ra vọng động rồi”. Phải chăng Satyakam ngã lòng

    trước những lời mời gọi đó? Phải chăng tâm anh còn xao xuyến? Satyakam
    biết mình hơn ai hết. Anh thản nhiên theo dõi phản ứng của tâm thức, không
    đè nén nó xuống và cũng không khơi động nó lên. Anh chỉ chú tâm quán sát
    tư tưởng, dù là những tư tưởng thật vi tế, xem chúng đã trỗi lên như thế nào,
    phát xuất từ đâu và từ từ chìm xuống ra sao. Anh biết một khi đã quán sát nó
    bằng cái tâm tĩnh lặng thì bất kỳ một tư tưởng nào cũng lặn lắng ngay, và rồi
    anh sẽ không quan tâm đến nó nữa. Anh biết rõ điều anh cần thực hành là cắt
    đứt ngay mọi suy tưởng về thời gian: không có quá khứ vì quá khứ đã qua;
    không có tương lai vì tương lai chưa đến; chỉ có hiện tại, và hiện tại là quan
    trọng hơn cả. Anh coi mỗi lần đi khất thực là dịp thực hành việc quán sát tư
    tưởng mình, và đó là một bài học giá trị, linh hoạt hơn những khi anh sống
    êm đềm bên cạnh thầy.
    Thấm thoắt đã mấy mùa Đông qua. Nhưng Satyakam không còn để ý gì
    đến thời gian, chỉ chú tâm theo dõi tư tưởng như lời sư phụ dạy.
    Vào một đêm trăng tròn, ánh trăng phản chiếu trên lớp tuyết bao phủ
    quanh đỉnh Tuyết Sơn phát ra những tia sáng chói lọi. Satyakam đang ngồi
    ngắm trăng trước lều thì đạo sư đi đến. Ông nhìn học trò một lúc rồi thong
    thả lên tiếng:
    - Này Satyakam, tuy con đã tiến bộ nhiều so với trước, nhưng con chớ
    quên rằng con vẫn còn nhiều nấc thang cao hơn phải vượt qua. Sự tiến bộ
    trên đường đạo đòi hỏi sự cảnh giác không ngừng, do đó con đừng quên mục
    đích chính của đường đạo nhiệm màu này. Con phải coi con đường này như
    một nguồn cảm hứng thiêng liêng, sống động, nhờ thế con mới có thể vượt
    qua bao cám dỗ của các tư tưởng ích kỷ vẫn còn tiềm ẩn trong tâm. Mặc dù
    hiện nay, niềm an lạc tuyệt vời của sự hợp nhất với Thượng đế chưa đến với
    con, nhưng con nên nhớ con vẫn là Một với đấng cao cả. Con đã phát
    nguyện sẽ là người đem ánh sáng của ngài gieo rắc cho thế gian, do đó trước
    hết con phải là một tấm gương sáng để phản chiếu ánh sáng của ngài đi khắp
    nơi, tựa như đỉnh Tuyết Sơn đang phản chiếu ánh trăng xuống thung lũng
    Saraswati này vậy.
    Đạo sư trầm ngâm một lúc rồi nhẹ nhàng nói tiếp:
    - Tuy nhiên, trước khi con có thể phản chiếu vầng ánh sáng tuyệt diệu
    của ngài, con phải lau sạch những hạt bụi bám vào tâm con trước đã. Chỉ khi
    tâm con là một tấm gương hoàn hảo, trong sạch, ánh sáng chân lý mới có thể

    chiếu soi toàn vẹn được. Chỉ khi con tự biết mình, con mới có thể biết được
    người khác. Và chỉ khi con hiểu biết thực sự về người khác, con mới có thể
    giúp đỡ họ. Đó là lý do ta muốn con theo dõi tư tưởng để học cách tự biết
    mình.
    Đạo sư ngừng lại như để Satyakam có thời gian suy nghĩ trước khi nói
    tiếp:
    - Ta biết công phu theo dõi tư tưởng của con đã tiến bộ nhiều, vì vậy bắt
    đầu từ nay con nên tập lắng nghe. Không chỉ là lắng nghe các âm thanh mà
    con thường nghe, mà còn là những âm thanh hiện con vẫn chưa nghe thấy
    được.
    Satyakam ngạc nhiên hỏi:
    - Sư phụ muốn nói đến những âm thanh nào?
    - Đó là âm thanh của sự sống. Trước hết, con hãy lắng nghe những âm
    thanh phát xuất từ trong lòng con. Có thể lúc đầu, con sẽ không nghe thấy gì,
    nhưng con đừng thất vọng, cứ chăm chú lắng nghe, rồi con sẽ nghe thấy một
    âm thanh êm đềm, tự nhiên trỗi lên, và con sẽ nhận ra trong đó những âm
    thanh của đức tin, của hy vọng và tình thương. Những âm thanh này vẫn
    thường trỗi lên từ nơi sâu thẳm nhất trong lòng mọi người, nhưng phần lớn
    mọi người không biết nghe, không muốn nghe, hoặc không dám nghe. Họ sợ
    hãi đến nỗi không dám đối diện với bản tâm mình. Họ bưng tai để khỏi phải
    nghe âm thanh thành thật của tâm hồn. Họ bịt mắt trước ánh sáng đầy minh
    triết của Thượng đế. Họ làm thế vì nghe theo tiếng gọi của dục vọng hay
    đuổi theo ảo ảnh của vô minh luôn là điều dễ dàng hơn. Tuy nhiên, bên trong
    mọi sự sống đều có những âm điệu tiềm tàng mạnh mẽ chờ đợi cơ hội để trỗi
    lên, do đó con cần lắng nghe những âm thanh này, và khi đó con sẽ dễ dàng
    nghe thấy nó ở chung quanh con và ở trong mọi người khác. Từ đó, con sẽ
    nhận ra rằng những âm điệu này đều giống nhau, bởi lẽ tất cả đều phát sinh
    từ bản nhạc tuyệt vời của Thượng đế. Con cần ghi nhớ những âm điệu này
    để hiểu trật tự và cách vận hành sự sống đang xảy ra quanh con.
    - Phải chăng khi đó con cần hướng ra bên ngoài?
    - Đúng thế. Khi đã hiểu thấu đáo các giai điệu nơi mình thì con có thể
    hướng tâm ra ngoài để thưởng thức khúc ca của Thượng đế vẫn âm vang
    trong vũ trụ.

    Satyakam thắc mắc:
    - Nghĩa là Thượng đế vẫn thường tấu nhạc hay sao? Đạo sư mỉm cười gật
    đầu:
    - Đúng thế. Khúc ca của Thượng đế luôn luôn vang rền trong vũ trụ. Nó
    văng vẳng bên tai thế nhân, nhưng đã mấy ai biết nghe âm thanh huyền diệu
    đó. Sự sống là một bản nhạc tuyệt vời. Nếu con biết lắng nghe, con sẽ nhận
    ra rằng con vốn là một nốt nhạc trong bản hòa tấu vĩ đại đó, và nhờ thế con
    hiểu được những định luật bất dịch của vũ trụ.
    Đạo sư ngẩng nhìn lên vầng trăng vằng vặc trên nền trời, chậm rãi nói:
    - Này Satyakam, khúc ca của Thượng đế là tiếng sóng gầm dưới biển,
    tiếng gió reo trên cây, tiếng suối róc rách trong khe núi, tiếng ầm ầm của
    thác đổ. Nếu biết lắng lòng để nghe, con sẽ thấy tất cả những thanh âm đó
    chỉ là dư âm của một tấu khúc huyền diệu hơn thế nữa và chỉ một vài đoạn
    nhỏ của tấu khúc này lọt vào tai người thế tục thôi. Nếu biết lắng lòng nghe
    không sót một âm thanh nào và cố gắng tìm hiểu ý nghĩa của nó, con sẽ nghe
    thấy cả những huyền âm sâu thẳm của vũ trụ. Khi con hiểu được ý nghĩa của
    những huyền âm này, con sẽ không cần thầy ở bên nữa. Nếu con người có
    tiếng nói, thì Thượng đế cũng có những huyền âm. Hiểu được huyền âm này
    là hiểu được Thượng đế.
    Đạo sư ngừng nói, quay sang nhìn học trò. Ánh mắt hiền từ của ông làm
    Satyakam cảm thấy ấm áp. Đã lâu lắm hai thầy trò mới có dịp nói chuyện
    như vậy. Satyakam hoan hỉ chắp tay để tỏ lòng biết ơn. Đạo sư gật đầu hài
    lòng rồi thong thả đứng dậy tiến về phía động đá. Đi được vài bước, ông
    quay đầu lại nói:
    - Hãy tập lắng nghe, và đó là bài thứ hai mà con cần phải học.
    Satyakam quỳ rạp xuống đất. Anh cung kính giữ nguyên tư thế đó một
    lúc lâu cho đến khi sư phụ đi khuất hẳn. Bất chợt, anh cảm thấy hình như có
    một âm thanh kỳ lạ vừa trỗi lên đâu đó. Satyakam cố tịnh tâm lắng nghe. Âm
    thanh từ từ rõ dần và anh ý thức đó chính là tiếng nói vô thanh phát xuất từ
    nội tâm mình. Toàn thân anh chợt dâng lên một cảm giác ngây ngất kỳ lạ.
    Phải chăng anh đã từng nghe qua âm thanh này rồi? Âm thanh quen thuộc
    làm sao! Satyakam suýt bật lên một tiếng kêu nhưng anh cố giữ không cho
    mình xúc động. Phải rồi! Đó chính là thánh ngữ “Om”[1] mà bất cứ người

    Ấn nào cũng biết. Nhưng lần này âm thanh đó kéo dài dường như vô tận.
    Anh nín thở theo dõi diệu âm đó và bất chợt trước mắt anh bỗng hiện ra một
    linh ảnh: một hoa sen lớn hiện ra màu sắc chói chang lạ lùng, hoa khe khẽ
    mở, từng cánh từng cánh vươn ra. Anh nghe rõ một tiếng nói ở đâu vang lên:
    “Con hãy xem bông hoa đang nở trong yên lặng kia. Một vài cánh hoa đã nở
    nhưng nhiều cánh vẫn còn búp vì hoa sẽ không bao giờ nở được trọn vẹn
    trước khi bản ngã tiêu tán hết. Hoa không thể tỏa hương khắp thế gian trước
    khi tất cả các cánh nở trọn vẹn, và hoa chỉ nở trọn vẹn khi phàm ngã biết quy
    phục chân ngã”. Satyakam chợt hiểu rằng mình đã tìm ra mối đạo và đóa hoa
    tâm linh của anh đã bắt đầu nở. Anh quỳ xuống đất, nước mắt giàn giụa, thốt
    lên: “Cảm ơn sư phụ! Cảm ơn sư phụ!”.
    Đã mấy thu trôi nhưng Satyakam tuyệt nhiên không còn để ý đến thời
    gian nữa. Anh biết mỗi khi lá vàng rơi là sắp đến mùa tuyết phủ, nhưng anh
    không còn bận tâm đến việc đi nhặt lá rừng để lợp lại mái lều cũ kỹ. Khả
    năng chuyển nhiệt trong mình của anh đã tiến bộ vượt bậc, có thể chịu đựng
    được những luồng gió lạnh kinh hồn từ trên đỉnh Tuyết Sơn thổi xuống.
    Vào mùa đông, khi dòng suối bắt đầu đóng băng cũng là lúc vị đạo sư
    già bế quan, không rời động đá. Satyakam chưa được như sư phụ nên vẫn
    phải xuống làng khất thực. Dân làng tử tế cúng đường cho anh khá đầy đủ để
    anh có thể sống qua những ngày lạnh giá. Với số thức ăn này, Satyakam có
    thể ngồi thiền nhiều ngày liên tiếp, và trong sự tĩnh lặng đó, khả năng lắng
    nghe của anh đã cao hơn rất nhiều. Anh có thể nghe thấy tiếng bước chân
    của những con nai tận dưới đáy thung lũng hay tiếng búa của các tiều phu ở
    dãy núi phía bên kia. Dần dần, anh còn nghe được những tiếng động thật nhỏ
    như tiếng chim vỗ cánh hay tiếng côn trùng sột soạt tận sâu trong lớp vỏ cây.
    Tuy vậy, anh vẫn chưa nghe được những diệu âm của sự sống như sư phụ đã
    nói.
    Sau một thời gian, anh tập trung tư tưởng vào thánh ngữ “Om” và dần
    dần đã có thể nghe được một vài tiếng gọi thầm kín của nội tâm. Satyakam
    hiểu rằng nghe những tiếng động bên ngoài thì dễ, nhưng quay vào bên trong
    để nghe tiếng gọi của nội tâm thật khó khăn biết bao! Không những thế, khi
    quay vào bên trong để lắng nghe, con người sẽ phải đối diện với những sự
    thật mà trong cuộc sống hàng ngày, ít ai dám nghĩ đến. Nhờ thế, anh hiểu vì
    sao nhiều người chỉ thích hướng ra bên ngoài, chứ không dám quay vào bên
    trong để đối diện với chính mình. Càng im lặng lắng nghe, khả năng tập
    trung tư tưởng của Satyakam càng tiến bộ, và sự tập trung càng cao thì khả

    năng theo dõi tư tưởng của anh cũng theo đó mà phát triển thêm lên. Dần
    dần, Satyakam nhận rõ sự phối hợp màu nhiệm của khả năng lắng nghe và
    các biến chuyển trong tư tưởng.
    Một ngày Xuân đẹp trời, trong lúc Satyakam tập trung tư tưởng để suy
    ngẫm, anh nghe có tiếng bước chân đến gần và nhận ra thầy vừa xuất động
    sau thời gian tịnh tu. Vị đạo sĩ nhìn học trò với vẻ hài lòng:
    - Này Satyakam, công phu lắng nghe của con đã khá rồi đó, vậy con đã
    lĩnh hội được các năng lượng của tư tưởng chuyển biến như thế nào chưa?
    - Thưa sư phụ, con ý thức được sự biến chuyển của tư tưởng nhưng con
    chưa rõ các năng lượng tiềm ẩn bên trong hoạt động ra sao.
    Ông gật đầu cười, giải thích:
    - Đó là lý do mà ta muốn nói chuyện với con hôm nay. Này Satyakam,
    mỗi khi tư tưởng phát sinh, nó sẽ tạo ra các làn sóng rung động rất vi tế. Nếu
    một người có sự rung động đồng nhịp với sự rung động đó, họ sẽ đáp ứng
    nhanh chóng. Do đó, khi hai người nói chuyện với nhau, bên ngoài, họ nói
    bằng ngôn ngữ nhưng thật ra sự cảm thông chỉ có thể xảy ra qua những rung
    động đồng nhịp của các làn sóng tư tưởng trong tâm trí hai người. Đối với
    một người bình thường, tư tưởng được phô diễn qua lời nói và hành động,
    nhưng ngôn ngữ vốn nghèo nàn và có giới hạn, không thể diễn đạt được sự
    phong phú của tư tưởng. Khi một người đạt đến trình độ cao, họ không cần
    sử dụng ngôn ngữ nữa mà sử dụng tâm thức để thu nhận hay chuyển giao tư
    tưởng qua những làn sóng rung động kia. Thay vì nói chuyện bằng lời, họ
    nói chuyện bằng tư tưởng.
    - Sư phụ muốn nói đến hiện tượng thần giao cách cảm?
    - Con muốn gọi nó là “thần giao cách cảm” hay “tha tâm thông” đều
    được cả, vì nó chính là một kỹ thuật truyền âm. Tuy nhiên, trước khi tập
    luyện công phu chuyển tư tưởng cho người khác, con cần học cách thu nhận
    các làn sóng tư tưởng này trước đã. Nói cách khác, con phải tập nghe trước
    khi tập nói. Thế nên, ta muốn con tập lắng nghe vì căn bản chính của công
    phu này là sự thanh lọc tâm hồn để trở nên nhạy cảm với các rung động tinh
    tế và thanh cao kia.
    Rồi ông chỉ về hướng những đô thành xa hoa tráng lệ ở phía xa:

    - Này Satyakam, trong những thành phố đông đúc ồn ào, thần kinh con
    người luôn bị căng ra bởi những rung động náo nhiệt, phức tạp. Chúng khiến
    tâm hồn họ luôn ở thế bị động, lúc nào cũng lo phản ứng, dần dần họ mất đi
    sự nhạy cảm cần thiết. Đó cũng là lý do xã hội càng phức tạp, con người
    càng thiếu đi sự cảm thông với nhau. Càng ngày tâm trí con người càng mệt
    mỏi, xáo trộn, dễ bị kích thích bởi những cớ lặt vặt không đâu. Cũng vì thế,
    họ khó mà tránh được những bực dọc, giận tức hay nóng nảy. Sự nóng giận
    này tuy có vẻ chỉ phớt qua bề ngoài, nhưng kỳ thực nó rất tai hại vì hậu quả
    của nó tồn tại lâu hơn ta tưởng. Khi theo dõi tư tưởng, con thấy chúng đến và
    đi nhẹ nhàng như thủy triều, nhưng một tư tưởng nóng giận thì không như
    thế. Nó thu hút rất nhiều năng lượng, làm con người mất tự chủ, sinh mệt
    mỏi. Nó để lại ấn tượng rất sâu trong tâm thức con người. Con hãy quan sát
    một cơn bão ngoài biển. Trước hết, gió lớn nổi lên làm dậy từng đợt sóng lớn
    và luồng sóng biển này sẽ tồn tại rất lâu sau khi cơn gió đã dứt hẳn. Này
    Satyakam, nước mà còn ảnh hưởng như thế huống chi tâm hồn con người
    vốn tế nhị hơn chất nước rất nhiều. Một khi tư tưởng nóng giận khởi phát, nó
    sẽ tạo nên những hậu quả lâu dài làm xáo trộn tâm hồn người đó, và khi tâm
    hồn đã bị xáo trộn thì làm sao họ có thể cảm thông hay hiểu biết gì thêm
    được! Muốn tập cho tâm hồn mẫn cảm để có thể đón nhận những tư tưởng
    thanh cao, con người phải biết làm chủ cơn nóng giận, và đó chính là bước
    đầu.
    - Như vậy, ta phải đối phó với những tư tưởng nóng giận như thế nào?
    Phải chăng không nên thụ động quán sát mà cần tạo ra một tư tưởng tương
    phản khác?
    Vị đạo sư lắc đầu:
    - Một số người trí thức thường làm như thế. Họ tập trung tư tưởng để
    kiềm chế cơn giận, nhưng họ không biết rằng tạo ra một sức mạ...
     
    Gửi ý kiến

    “Nếu bạn muốn đạt được bất cứ điều gì trong cuộc sống, bạn phải đọc rất nhiều sách.” – Roald Dahl

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TRUNG HỌC THỰC HÀNH SÀI GÒN !