Viếng Lăng Bác - Bài giảng
David Beckham - Góc Cạnh Đời Tôi - Tom Watt & David Beckham

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 10h:11' 15-03-2024
Dung lượng: 3.2 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 10h:11' 15-03-2024
Dung lượng: 3.2 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
NHÀ XUẤT BẢN HÀ NỘI
Số 4 - Tống Duy Tân, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội
ĐT: (04) 38252916 - Fax: (04) 39289143
TỰ TRUYỆN DAVID BECKHAM – GÓC
CẠNH ĐỜI TÔI
David Beckham & Tom Watt
Trần Quỳnh dịch
Chịu trách nhiệm xuất bản:
Tổng Giám đốc – Tổng Biên tập Vũ Văn Việt
Biên tập: Đàm Thị Ly
Vẽ bìa: Jc Black
Trình bày: Linh Vũ
Sửa bản in: An Chi – Minh Vân
Liên kết xuất bản Công ty cổ phần sách TH
Nhà sách THBOOKS
Địa chỉ: Số 51, Ngõ 441, Đường Lĩnh Nam, P. Lĩnh
Nam, Q. Hoàng Mai, TP. Hà Nội
Tel: (84-24)32011882 -097.354.0078
Website: http://thbooks.vn
Fanpage: http://m.facebook.com/THBooks
Mã ISBN: 978-604-55-8700-3
In 3.000 cuốn, khổ 16 x 24cm tại Công ty TNHH in
thương mại Thuận Phát. Địa chỉ: Thôn Yên Vĩnh, xã
Kim Chung, huyện Hoài Đức, TP. Hà Nội. Số xác
nhận ĐKXB: 619-2021/CXBIPH/04-50/HN. Quyết
định xuất bản số: 485/QĐ-HN ngày 10/03/2021. In
xong và nộp lưu chiểu năm 2021.
LỜI CẢM ƠN
L
ời cảm ơn đầu tiên, con xin gửi đến Cha và
Mẹ. Nếu không có sự chỉ bảo, tình yêu thương
và sự chăm sóc của Cha Mẹ thì có lẽ cuộc đời
con không thể có sự nghiệp như ngày hôm nay và
những điều con sắp kể ở đây.
Xin gửi lời cảm ơn đến toàn thể gia đình, đặc biệt là
Lynne và Joanne, Colin, Georgina và Freddie, ông bà
nội của tôi, song thân của vợ tôi, ông bà Tony và
Jackie, Louise, Haydn, Liberty và Tululah, Christian
và Lucy.
Cảm ơn các bạn bè thời niên thiếu, những người bạn
thân hồi trẻ thơ và các đồng đội của tôi từng khoác
áo Ridgeway, những người mà tôi sẽ không bao giờ
quên!
Xin cảm ơn những người bạn thân mà tôi đã may
mắn được gặp trong sự nghiệp bóng đá của mình:
Gary, Phil, Ryan, Nicky và Scholesy. Và đặc biệt cảm
ơn Dave, Terry và Steve, những người đã luôn đồng
hành, gắn bó với tôi, cho tôi những lời khuyên trong
suốt những năm qua.
Tôi xin gửi lời cảm ơn đến Andrew và Charles;
Caroline và Jo.
Cảm ơn tất cả mọi người tại Harper Collins[1], trong
đó phải kể đến Michael, Tom, Jane và David vì những
sự trợ giúp trong suốt thời gian qua. Đặc biệt, xin
cảm ơn Tom, người đã giúp tôi lột tả lại những kỷ
niệm, ký ức của tôi qua cuốn sách này.
[1] Nhà xuất bản tại London.
Cảm ơn tất cả các thầy và các huấn luyện viên đã
từng gắn bó với tôi trong sự nghiệp, đặc biệt là Stuart
Underwood, Malcolm Fidgeon, Eric Harrison, Sir
Alex Ferguson và Sven-Goran Eriksson, những người
đã giúp tôi tỏa sáng và thăng hoa trên sân cỏ. Tất cả
đều khiến tôi phải kính trọng, biết ơn và ngưỡng mộ.
Và xin cảm ơn đến tất cả những cầu thủ tuyệt vời mà
tôi đã có vinh dự được sát cánh tại Manchester
United, Real Madrid và đội tuyển Anh. Tôi sẽ không
thể nào làm nên được thành quả như ngày hôm nay
nếu không có tài năng, niềm cảm hứng và sự cố gắng
của mười người còn lại.
David Beckham
Tháng 8 năm 2004
Khu vườn sau nhà, tháng 8/2004
“Điều ý nghĩa nhất với cuộc sống của tôi chính là
những gì ở trước mặt tôi: Gia đình.”
Ở Madrid, dường như buổi tối thời tiết luôn tuyệt
hảo. Khoảng 7 giờ, mặt trời đã khuất nhưng bầu
không khí vẫn khá ấm áp. Trước mặt tôi là ly rượu
vang đỏ được đặt ngay ngắn trên bàn. Ngồi phía đối
diện là Victoria cũng với một ly vang. Lúc ấy,
Brooklyn giống như một người hùng khi nhảy nhào
xuống bể nước nhỏ cách khu vườn mà chúng tôi
đang ngồi vài bước chân. Trong khi đó, Romeo đang
chập chững bước đi trên bãi cỏ cùng với người bạn
thân Carlos. Đó là một chú chó, chứ không phải ông
hậu vệ cánh của Real. Nơi đây cách xa Chingford,
nhưng cũng giống như ngôi nhà mà chúng tôi đã
từng lớn lên. Đó đúng là cảm giác của nơi mà chúng
tôi thuộc về. Theo tiếng Tây Ban Nha thì họ gọi đó là
Un hogar.
Bỏ lại mùa hè năm đó và Euro 2004, chúng tôi đã tìm
được một nơi hoàn hảo để cùng nhau bắt đầu cuộc
sống cho cả bốn chúng tôi tại Madrid. Chúng tôi đã
thuê một căn nhà với thời hạn ba năm, đúng bằng ba
năm còn lại trong hợp đồng sẽ kết thúc vào năm
2007 của tôi với Real, tại La Moraleja, một khu dân
cư đông đúc ở phía bắc của thành phố Madrid. Từ
đây, chúng tôi chỉ mất khoảng 20 phút lái xe là đến
sân tập của đội và Santiago Bernebeu; chỉ khoảng
nửa tiếng để đi tới trung tâm thành phố. Và cũng chỉ
mất vài phút để Brooklyn tới trường khi thằng bé bắt
đầu đi học vào tháng sau. La Moraleja là một thị trấn
trong lành và khá yên tĩnh. Bóng cây phủ khắp khu
vườn, nơi vốn diễn ra hầu hết các hoạt động của gia
đình tôi hằng ngày.
Tôi sắp sửa có trận đấu chính thức đầu tiên của mùa
giải mới trong khoảng một tuần nữa. Mùa giải thi
đấu bết bát năm ngoái đã khiến Real Madrid phải đá
lượt trận đấu loại để giành vé tham dự vòng đấu
bảng Champions League mùa giải năm nay. Tôi đã
một vài lần nghĩ rằng chúng tôi cũng sẽ làm được
như United ở mùa giải 1999 bởi lẽ trước khi giành
được mọi vinh quang năm đó, Manchester United
cũng đã phải thi đấu lượt trận đấu loại để có vé vào
vòng bảng. Tôi cũng không biết liệu bạn có từng có
cảm giác giống thế trước một mùa giải mới ở mọi đội
bóng hay không nhưng tại đây, tại Real, khát khao,
tham vọng đó lúc nào cũng thường trực trong phòng
thay đồ và được coi là hiển nhiên như những mong
đợi, kỳ vọng của mọi người trên khắp các con phố
của thành phố. Và đây là đội bóng nơi mà bất cứ điều
gì cũng có thể xảy ra. Mỗi một sự khởi đầu đầy sức
sống sẽ luôn khiến cho người ta cảm thấy họ sắp làm
nên lịch sử phía trước. Hơn nữa, chính chúng tôi đã
nợ các Madridistas[2] sau tất thảy những gì đã diễn ra
vào mùa xuân ở mùa giải tồi tệ trước đó.
[2] Biệt danh của các cổ động viên Real.
Tính đến nay, tôi cũng đã gắn bó với thành phố
Madrid được khoảng một năm. Một năm về trước,
dường như tất cả mọi thứ đều mới mẻ, bối rối nhưng
cũng đầy háo hức. Và tôi cũng đang chờ đợi để tìm ra
những gì mà tôi đang kỳ vọng, những gì mà tôi
mong đợi từ cuộc sống ở một câu lạc bộ mới và ở một
thành phố mới. Bây giờ, tôi đã trải qua hết tất cả
những nghi ngờ trước đó. Và giờ, tôi hiểu tôi sẽ đối
mặt với những câu hỏi nào. Tất nhiên, câu trả lời thì
vẫn cần phải chờ mọi thứ bắt đầu. Và một huấn
luyện viên trưởng mới tại Bernebeu, ông Jose´
Antonio Camacho đã đến và chắc chắn chúng tôi
hiểu rằng cần phải tìm ra một đáp án đúng.
Rất nhiều thứ đã xảy ra kể từ khi tôi rời đội bóng mà
tôi đã trưởng thành, Manchester United, và cập bến
Tây Ban Nha để bắt đầu lại mọi thứ. Và cũng có
những điều mà tôi cũng đã lường trước được phần
nào rằng chúng sẽ xảy ra. Nhưng hầu hết mọi thứ tôi
đều không mường tượng ra được khi tôi có mặt ở đây
và bắt đầu một mùa giải mới và một giải đấu quốc tế
lớn. Tôi vẫn còn nhớ cảm giác phấn khích ra sao vào
buổi sáng tháng tám năm ấy khi được giới thiệu
trước đông đảo người hâm mộ trong vai trò là một
cầu thủ của Real Madrid. Tại Pabellon Raimundo
Saporta, tôi bước vội vã trên lối đi hành lang và được
giới thiệu lên sân khấu cùng với Chủ tịch Florentino
Perez và cầu thủ vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá là
Alfredo di Stefano để cùng kéo căng chiếc áo trắng
tinh khôi của Real.
Bây giờ khi nghĩ lại, có một thứ luôn khiến tôi không
hài lòng. Đặc biệt sau cú sốc, những thách thức và
những bài học mà tôi đã có được trong nhiều tháng
kể từ đó. Giữa tất cả những cảm xúc diễn ra vào buổi
sáng hôm ấy, có một điều đã lóe lên và đến giờ nó
vẫn vậy. Bấy giờ là tháng tám, 2004, tôi luôn cảm
thấy biết ơn vì đã chọn đúng những từ mà tôi đã
phát biểu trước khi cuộc sống của tôi bị đảo lộn trong
suốt một năm ở Tây Ban Nha, ở quê nhà ở Anh và tại
Euro 2004. Mười hai tháng qua đã nhắc nhở tôi điều
đó đã tạo nên toàn bộ cuộc phiêu lưu đáng sống cho
đến nay.
Khi tới lượt tôi đứng lên phát biểu trước truyền
thông và các cổ động viên Real, giọng của tôi dường
như níu lại, tôi nhớ mình đã nói:
“Tôi luôn luôn dành tình yêu cho bóng đá. Tất nhiên,
tôi cũng yêu gia đình của tôi và tôi có một cuộc sống
thật tuyệt vời. Nhưng bóng đá là mọi thứ đối với tôi.
Được chơi bóng cho Real Madrid là giấc mơ đã thành
hiện thực.”
Bóng đá và gia đình của tôi: biết về chúng và bạn có
thể hiểu hết gần như tất cả những gì mà bạn muốn
biết về David Beckham. Nhưng kể từ đó về sau, có
những thứ đã xảy đến không theo đúng trật tự,
khiến tôi trở thành con người như tôi hiện tại.
Tôi đã biết và chắc chắn hiểu rất rõ bản thân. Bóng
đá chính là cuộc chơi tuyệt vời nhất trên thế giới, và
cũng chính là sự nghiệp xuất sắc nhất mà tôi đã may
mắn có được. Nó cho tôi niềm hạnh phúc và nhiều
thứ hơn thế. Nhưng nó có phải là tất cả đối với tôi
hay không ư? Không. Tôi đang ngồi ở đây, trên một
sườn dốc ở căn nhà mới của chúng tôi tại Moraleja và
điều ý nghĩa nhất đối với cuộc sống của tôi, hay với
bất cứ ai, chắc chắn là những gì đang ở ngay trước
mặt tôi. Đó là gia đình. Tôi có thể đặt tay lên vai họ
ngay lúc này: vợ và hai cậu con trai. Tôi ở đây vì họ.
Tôi chưa từng bao giờ nghĩ mình phải làm thế nhưng
tôi đã hy sinh tất cả, mọi thứ mà không cần phải suy
nghĩ để được bên cạnh họ. Tôi đã gặp Victoria, yêu và
kết hôn với cô ấy và từ đó cùng nhau xây dựng một
gia đình nhỏ. Bạn sẽ không bao giờ nhận ra được tình
cảm mà cha mẹ đã dành cho mình lớn đến nhường
nào cho đến khi bạn có và biết yêu thương những
đứa trẻ của mình. Tôi đã sẵn sàng để dành cho gia
đình nhỏ của tôi những gì mà trước đây cha mẹ của
tôi đã làm với tôi: tất cả mọi thứ. Dù sao đi nữa thì
Victoria, Brooklyn và Romeo vẫn là tất cả đối với tôi.
“Được chơi bóng cho Real Madrid là giấc mơ đã thành
hiện thực.”
Như thế là vừa đủ. Và điều đó luôn đúng mỗi lần tôi
lồng chiếc áo qua đầu mình và mặc lên người. Nhưng
với chúng tôi, những người nhà Beckham, ở đây
cùng với bầu không khí yêu thương, nồng ấm, dù là
trở lại Anh hay bất cứ điều gì trong tương lai xảy đến
đi chăng nữa thì việc được ở bên cạnh nhau vẫn luôn
là điều ý nghĩa và quý giá nhất. Tôi chưa bao giờ
tưởng tượng được điều đó lại ngọt ngào đến vậy cho
đến khi nó xảy ra. Và điều đó luôn đúng với cả tôi, vợ
tôi và cả những đứa trẻ nữa. Cuộc sống của chúng tôi
là gia đình và cho dù có điều gì xảy ra phía trước đi
nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ từ bỏ họ!
Chương 1
TÀN PHÁ MẤY LUỐNG HOA SAU
VƯỜN
“Bác Beckham ơi! Bác cho David ra công viên đá
bóng với bọn cháu nhé?”
T
ôi cá là mẹ tôi vẫn có thể tìm lại được đoạn
video trong chồng băng đĩa ở nhà ghi lại
những bước đi chập chững đầu tiên của tôi.
Trong đoạn video ấy, tôi là nhân vật chính, David
Robert Joseph Beckham, khi ấy 3 tuổi, mặc chiếc áo
mới toanh của Manchester United mà bố tôi đã tặng
nhân dịp Giáng sinh. Tôi chơi bóng trong căn phòng
phía trước của nhà tôi tại quận Chingford. Và 25
năm sau, Victoria cũng có thể quay một đoạn video
tương tự khi tôi và Brooklyn chơi đùa cùng trái bóng
trước khi tôi đi tập. Có thể, màu áo tôi khoác trên
mình đã khác nhưng có những điều sẽ mãi mãi
không thay đổi trong tôi.
Trong vai trò một người bố theo dõi cậu con trai dần
lớn lên và trưởng thành, tôi chợt nhớ lại những điều
mà mình đã từng trải qua khi còn là một đứa trẻ và
nhớ về những kỉ niệm mà tôi và bố đã cùng trải qua.
Ngay khi chập chững những bước đi đầu tiên, bố
luôn cố gắng để tôi được chơi đùa với trái bóng. Thời
điểm ấy, có lẽ tôi cũng không trông chờ hay mong
đợi gì về chúng cả. Tôi vẫn còn nhớ khi Brooklyn mới
chỉ vừa biết đứng dậy, chúng tôi vẫn thường chơi
đùa mỗi chiều sau các buổi tập. Dù mới chỉ chập
chững biết đi nhưng có lần Brooklyn đã nhanh chân
đá thật mạnh vào lon đậu hầm ở dưới sàn. Điều tôi sợ
nhất là thằng bé có thể bị đau, thậm chí gãy xương
nếu làm như thế. Tôi lại gần ôm thằng bé và không
thể ngừng cười. Tôi chợt nghĩ, có vẻ cảnh tượng này
không khác mấy với những gì trước kia tôi đã từng trải
qua với ông nội thằng bé.
Niềm say mê với trái bóng có lẽ đã nằm trong gen di
truyền. Hãy nhìn Brooklyn thì biết: thằng bé lúc nào
cũng chỉ muốn chơi với trái bóng, hết chạy, nô đùa
rồi lại đá và vờn bóng. Lúc nào nó cũng như đang
lắng nghe, giống như đã sẵn sàng để học hỏi mọi thứ.
Khi thằng bé được 3 tuổi rưỡi, nếu tôi lăn trái bóng
lại chân nó và bảo nó dừng bóng lại, nó sẽ nhanh
chóng khống chế quả bóng bằng chân. Sau đó thì lùi
lại, lấy đà trước khi sút trả cho tôi. Thằng bé giữ
thăng bằng rất tốt. Gia đình chúng tôi đã từng ở New
York khi Brooklyn mới 2 tuổi rưỡi, tôi vẫn nhớ có lần
khi chúng tôi vừa ra khỏi nhà hàng và cùng nhau
bước xuống bậc thang, thằng bé đứng thẳng người,
ngẩng lên nhìn Victoria và tôi trong khi 10 ngón
chân thì đã chớm trên một bậc thang mà gót chân
thì vẫn đang bập bênh ở một bậc khác. Có một người
đàn ông có vẻ như đã quan sát thằng bé từ lúc ở
trong nhà hàng, bất ngờ tiến đến và hỏi tuổi của nó.
Ông giải thích mình là một nhà tâm lí học và ông cho
rằng Brooklyn còn nhỏ tuổi mà đã có khả năng giữ
thăng bằng như thế thì rất tốt và đó là điều rất lạ nếu
so sánh với những đứa trẻ cùng trang lứa.
Có thể còn hơi sớm để nói với Romeo, nhưng
Brooklyn thực sự có sự tự tin xuất phát từ chính
năng lượng, sức mạnh và khả năng phối hợp vận
động của mình. Thằng bé lướt vèo vèo trên chiếc xe
trượt hai bánh, phải nói là như bay. Cảm giác nó tự
tin vào chính mình, và tôi biết trước đây tôi cùng
vậy. Khi còn là một cậu nhóc, tôi chỉ cảm thấy tự tin
vào bản thân mỗi khi được chơi bóng. Thực tế tôi vẫn
nói vậy về mình, cho dù sau này, Victoria giúp tôi
hoàn thiện mình hơn ở những phương diện khác
nữa. Tôi biết cô ấy cũng đang làm thế với Brooklyn và
Romeo.
Theo quan điểm của nhiều người, bố và con sẽ có
nhiều điểm chung, nhưng xem ra, tôi và Brooklyn
khá khác biệt. Khi còn ở độ tuổi của nó, tôi đã từng
mạnh dạn bảo với người khác rằng: “Con sẽ thi đấu
cho Manchester United.” Thằng nhóc cũng muốn là
một cầu thủ bóng đá giống như bố, nhưng là United
hay Real thì chúng tôi cũng chưa nghe nó nói. Nhưng
Brooklyn thực sự khỏe mạnh và có một thân hình
săn chắc. Ngược lại, hồi trẻ tôi khá mảnh khảnh. Cho
dù tôi có ăn uống nhiều bao nhiêu thì cũng chẳng có
mấy thay đổi. Khi chơi bóng, thậm chí trông tôi còn
nhỏ bé hơn bởi lẽ khi ấy tôi thường ở công viên Chase
Lane, ngay gần nhà và chơi bóng với các anh gấp đôi
tuổi mình. Tôi không biết liệu có phải vì tôi giỏi thật
hay vì họ có thể đá bay tôi trên sân mà sau mỗi buổi
học, đám bạn luôn xuất hiện ở cửa: “Bác Beckham ơi!
Bác cho David ra công viên đá bóng với bọn cháu
nhé?”
Tôi đã từng dành rất nhiều thời gian ở công viên
Chase Lane. Nếu không đi cùng các anh như Alan
Smith, sống cách nhà tôi hai nhà trên cùng con phố,
thì tôi cũng sẽ đi với bố ra công viên đó. Ban đầu,
chúng tôi thường đá bóng ở sân sau nhà, nhưng vì
tôi thường làm hỏng mấy luống hoa sau vườn của
mẹ nên về sau, hai bố con hay ra công viên sau mỗi
ca làm việc của bố, để luyện tập hàng giờ liền. Tất cả
những điểm mạnh của tôi đều xuất phát từ những
điều mà bố đã dạy tôi trong công viên 20 năm về
trước: chúng tôi tập tiếp bóng và sút bóng cho đến
khi trời tối mịt không nhìn thấy gì nữa mới thôi. Ông
sẽ đá bóng thật cao lên không trung và bắt tôi phải
đón bóng, kiểm soát bóng trong chân. Sau đó thì bắt
đầu chuyền bóng. Dù nhiều lúc nó khiến tôi phát
chán, nhưng quả thật những bài tập đó rất bổ ích. Tôi
đã từng nghĩ, “Sao bố không chỉ đứng ở cầu môn và
để con sút bóng về phía bố?” Mặc dù vậy, tôi luôn
cảm ơn bố, người sẵn sàng ở bên tôi mọi lúc.
Bố tôi, Ted, từng thi đấu cho đội bóng địa phương có
tên là King sher ở Giải quận, và tôi thường cùng mẹ
Sandra, chị gái Lynne và cô em gái Joanne đến sân để
cổ vũ ông. Ông thi đấu ở vị trí tiền đạo; giống Mark
Hughes, nhưng bố tôi có vẻ to khỏe hơn. Ông cũng đã
từng thử việc tại Leyton Orient và thi đấu theo dạng
bán chuyên khoảng vài năm tại Finchley Wingate.
Bố tôi là một cầu thủ giỏi, dù thường bị bắt lỗi việt vị.
Tôi cũng phải mất một thời gian khá dài mới hiểu
được luật việt vị ra sao và tôi cũng không chắc ông ấy
có hiểu nó hay không nữa. Tôi thích được tận mắt
chứng kiến ông thi đấu. Tôi yêu mọi thứ xung quanh
các trận đấu; tôi cũng hiểu các trận đấu và việc được
thi đấu có ý nghĩa quan trọng như thế nào với ông.
Khi ông bảo tôi rằng ông sẽ thi đấu ít đi để dành thời
gian tập trung vào việc tập luyện và huấn luyện cho
tôi, mặc dù lúc đó mới chỉ 8, 9 tuổi nhưng tôi cũng
phần nào hiểu được sự hy sinh của ông lớn đến cỡ
nào, cho dù ông chưa hề chia sẻ với tôi về điều đó.
Từ khi lên 7, bố bắt đầu đưa tôi đến tập luyện với
King sher vào các buổi tối giữa tuần tại Wadham
Lodge, ngay gần đường North Circular. Tôi vẫn nhớ
như in những ký ức tuyệt vời ở buổi tối đầu tiên. Lí
do không phải là vì được đi với bố và các đồng đội
của bố, mà là vì sân bóng. Chỉ mất khoảng 10 phút đi
ô tô từ nhà đến sân. Bố lái xe dọc theo con phố dài,
những ngôi nhà sát hai bên đường, đi qua một cổng
chào khá lớn bằng gỗ, màu xanh, đỗ xe vào ô thứ hai
của bãi đỗ xe nằm cạnh sân tập. Mặt sân đất rải sỏi
màu cam và than xỉ nhuyễn, có cột gôn và lưới, và
một quán bar nho nhỏ bên trong khu tập luyện, tôi
không để ý tới chúng cho lắm. Ngoài sân này, còn có
khoảng 3-4 sân khác nữa, trong đó có một sân tốt
nhất để chuẩn bị cho các dịp đặc biệt hoặc các trận
đấu tranh cúp. Bao quanh khu tập luyện là bức tường
nhỏ và hai khu huấn luyện dành cho hai đội. Tại thời
điểm đó, đối với tôi, sân vận động trông mới to lớn
làm sao! Tôi mơ ước mình sẽ được thi đấu tại đó.
Tuy nhiên say này, Wadham Lodge có vẻ không được
chăm sóc cho lắm. Tôi vẫn còn nhớ phòng thay đồ
trong các trận đấu tại Giải phong trào Sunday
League: bùn đất bám đầy trên mặt sàn, hệ thống
chiếu sáng khá tệ, nước nhỏ giọt từ đường ống nhà
tắm. Nồng nặc mùi của loại dầu mà các cầu thủ
thường dùng để xoa chân. Đó là những thứ sẽ gây ấn
tượng cho bạn khi đến đây. Có khoảng 6 chiếc đèn
trên cột đèn, nhưng mỗi buổi tập, họ phải đi ra ngoài
và ấn đồng xu vào chiếc công tơ điện trong một cái
tủ sau cánh cửa phòng thay đồ để bật ánh sáng.
Ngoài việc tập luyện với King sher trong suốt mùa
giải, chúng tôi vẫn sẽ quay trở lại Wadham Lodge
vào mỗi dịp nghỉ hè. Bố tôi đã từng thi đấu trong các
giải diễn ra vào mùa hè, vì thế mà tôi được đến sân
với ông. Chúng tôi cùng nhau tập luyện trước và sau
mỗi trận đấu và ngay cả khi các trận đấu đang diễn
ra trên sân đấu chính, tôi cố tìm một vài đứa trẻ khác
để cùng thi đấu ở khoảng sân nhỏ bên cạnh. Sau này,
khi đã có một sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp tại
các câu lạc bộ với điều kiện cơ sở vật chất thuộc hạng
tốt nhất, nơi mà mọi thứ đều được chuẩn bị, chỉnh
trang và chăm chút cẩn thận, tôi vẫn luôn cảm thấy
hạnh phúc với những trải nghiệm thú vị thuở ấu thơ
tại một nơi như Wadham Lodge. Nếu không có mặt ở
đó cùng bố, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ biết được thế
nào là Xà phòng buộc dây (Soap on a Rope). Và hơn
hết, đây cũng chính là nơi mà tôi bắt đầu thực hiện
những quả đá phạt. Sau khi mọi người hoàn thành
buổi tập và tham gia câu lạc bộ, tôi thường đứng
quanh khu vực vòng cấm và thực hiện những pha đá
bóng chết về phía khung thành. Mỗi lần sút trúng xà
ngang, tôi sẽ được bố cho thêm 50 xu tuần đó.
Nhưng có lẽ quan trọng hơn cả là những lời khen từ
bố.
Thỉnh thoảng, các đồng đội của bố tôi cũng đưa
những đứa con trạc tuổi tôi tới sân, còn tôi thì ở đó từ
tuần này qua tuần khác. Tôi thường ngồi theo dõi các
cầu thủ dưới sân tập luyện cho tới cuối buổi tập, họ
sẽ cho tôi tham gia cùng trong các trận đấu 5 đấu 5.
Tôi luôn háo hức được ra sân chơi bóng cùng với các
cầu thủ, những người đàn ông đã trưởng thành. Tôi
vẫn nhớ có lần, một người trong số họ lao đến tắc
bóng bằng pha xoạc bóng nguy hiểm. Bố tôi không
mấy vui vẻ, nhưng nếu tôi có ngã xuống thì bố cũng
chỉ bảo tôi đứng dậy, rồi dặn tôi phải làm quen với
điều đó. Ông cũng thường nhắc tôi phải chuẩn bị đối
phó với những tình huống vào bóng thô bạo. Nếu bố
tôi chạy khắp sân để nhắc mọi người đừng vào bóng
quyết liệt với tôi, thì tôi ở đó cũng vô ích. Thực tế là
việc được thi đấu bên cạnh các cầu thủ to lớn hơn và
khỏe mạnh hơn ngay từ khi còn bé đã giúp tôi rất
nhiều trong sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp sau
này.
Tối nào không ở Wadham Lodge, tôi sẽ đến công viên
Chase Lane. Chúng tôi có một lối đi tắt: băng qua
đường và bốn hoặc năm ngôi nhà tính từ nhà tôi, ở
đó có một hẻm nhỏ. Chúng tôi thường đến đó khi
không còn ai và sau đó chạy khoảng 50 mét cho đến
hàng rào rồi lách qua lỗ hổng trên hàng rào chắn. Tôi
quen một, hai cậu bạn khi gặp nhau tại Chase Lane.
Tôi vẫn tiếp tục đi học cùng với Simon Treglowen và
anh trai cậu ấy - Matt, và cho đến giờ, tôi vẫn giữ liên
lạc với Simon. Chúng tôi thường xuyên tranh cãi về
những bàn thắng trong mỗi lần chơi bóng. Điều này
từng khiến chúng tôi xô xát, mặc dù Simon lớn hơn
tôi 4 tuổi. Đánh nhau có lẽ là cách hài hước nhất để
kết bạn. Chúng tôi thường cùng nhau chơi bóng cho
đến khi trời tối mịt. Một câu lạc bộ trẻ được quý bà
Joan điều hành cũng tập luyện ở đây. Mẹ tôi biết cô ấy
và thường liên lạc với cô ấy qua điện thoại, thỉnh
thoảng tôi và mẹ cũng đến thăm cô ấy. Ở đó, bạn có
thể chơi bóng bàn, bơi lội hoặc là uống thứ gì đó hay
dùng một chút sôcôla. Có một bể bơi ngoài trời ở phía
sau đầy ắp người mỗi khi hè đến. Một số lần, Joan tổ
chức chuyến xe buýt nhỏ cho chúng tôi đi xuống
phòng tắm ở Walthamstow. Ngoài ra, còn có một
đường dốc trượt ván bên cạnh ngôi nhà. Vài vết sẹo,
vết bầm tím của tôi là do trượt ván, mặc dù tôi
không được phép. Một lần bị ngã khá nặng của tôi là
vào buổi tối khi tôi cố lấy trái bóng bị rơi xuống bể
bơi sau khi đã đóng cửa. May mà Joan vẫn ở đó và cô
ấy đã gọi cho mẹ tôi để nói về vết thương trên đầu
của tôi. Trong khoảng sáu hoặc bảy năm trời, cả thế
giới của tôi dường như chỉ nằm trong công viên. Giờ
đây, toàn bộ những thứ ấy đã không còn nữa. Thời
gian đã trôi qua và những đứa trẻ đã phá hỏng mọi
thứ trước khi chúng bị đóng cửa.
Một trong số những người bạn thân đầu tiên của tôi
là John Brown, sống ngay gần nhà. John và tôi học
cùng nhau từ tiểu học đến trung học. Cậu ấy không
phải là một cầu thủ, vì thế, khi không thể nói chuyện
với cậu ấy về những cú sút hay những pha bóng
trong công viên, chúng tôi thường chơi lego, một vài
trò chơi tại nhà, đạp xe hay chơi ván trượt trên
đường phố. Về sau, khi tôi bắt đầu thi đấu cho
Ridgeway Rovers, John cũng thường đến sân theo dõi
cho dù tôi không được ra sân thi đấu. Chúng tôi, đặc
biệt là tôi và một cầu thủ khác của Ridgeway là Nicky
Lockwood, thường đi xem phim với nhau và John
cũng hay đi cùng; tôi vẫn nhớ mẹ thường đón chúng
tôi tại rạp chiếu phim ở Walthamstow. Hồi nhỏ, John
Brown và tôi là bạn thân nhất của nhau nhưng tôi
cho rằng bóng đá đã đưa tôi đi theo một hướng rất
khác. John trở thành một thợ làm bánh sau khi ra
trường.
Thật may mắn cho tôi, ở trường tiểu học Chase Lane,
họ cũng yêu bóng đá. Tôi vẫn nhớ thầy McGhee,
người thường huấn luyện chúng tôi: một người
Scotland hết sức đam mê với môn thể thao này, cũng
giống như Alex Ferguson. Những đứa trẻ thường kể
chuyện ông McGhee từng ném ấm trà, quả bóng
cricket hay bất cứ thứ gì vào tường khi ông thấy khó
chịu. Tôi chưa từng chứng kiến nhưng vẫn hơi hãi vì
“tiếng tăm” của thầy. Chúng tôi có một tập thể xuất
sắc và thường ra sân trong trang phục màu xanh. Tôi
cũng thường thi đấu cho cả đội Cubs nữa, chỉ có thể
chơi khi đi nhà thờ vào Chủ nhật. Vì thế, cả nhà tôi tôi, bố, mẹ và chị gái - luôn ở đó hằng tuần, không bỏ
lỡ buổi nào cả.
Bố mẹ hiểu tôi yêu bóng đá đến nhường nào. Nếu có
cơ hội tham gia một trận nào đó, họ sẽ làm mọi cách
để giúp tôi thực hiện, cho dù là thi đấu hay chỉ tham
gia các lớp tập luyện đơn thuần. Và tôi bắt đầu đến
trường đào tạo đá bóng. Ngôi trường bóng đá đầu
tiên của đời tôi là trường Roger Morgan. Đây là ngôi
trường được một cựu cầu thủ của Tottenham
Hotspur điều hành. Bố tôi là fan ruột của United và
chúng tôi thường xuyên đến xem các trận đấu của họ
mỗi khi họ hành quân tới London. Trong khi đó, đội
bóng mà ông ngoại tôi hâm mộ lại là Tottenham, vì
thế ông thường dẫn tôi đến sân White Hart Lane.
Mỗi dịp Giáng sinh, tôi nhận được món quà là trang
phục thi đấu của cả United và Tottenham, và thi
thoảng mẹ tôi còn tặng áo của tuyển Anh nữa. Cứ có
bóng đá hoặc bất cứ thứ gì liên quan đến bóng đá,
đều sẽ thấy sự hiện diện của tôi.
Mẹ tôi không quá hâm mộ bóng đá. Trong khi đó ông
ngoại là một fan hâm mộ nhiệt thành, đó là một
trong những lý do tôi thích được bên cạnh ông nhiều
nhất có thể. Ông ngoại tôi, Joe, làm cho một công ty
thuộc ngành in. Trong suốt một thời gian dài, ông
làm việc tại Stationery O ce ở Islington. Sau đó, ông
chuyển về Fleet Street. Ông và bà tôi - Peggy - cùng
sống tại một ngôi nhà trên phố City Road, ngay gần
Old Street. Bố tôi thường phải đi làm từ sớm vào các
thứ Bảy nên mấy mẹ con tôi sẽ đón tàu tại
Walthamstow để đến chơi nhà ông bà ngoại cả ngày.
Chúng tôi sẽ phải ở đó trước buổi trưa vì cứ khoảng
11.30 là ông sẽ đi xem Spurs thi đấu. Trước khi đi,
ông sẽ xuống dưới tầng trệt và xem tôi chơi bóng
trong công viên nhỏ ở khu đất bên cạnh. Tôi cá là ông
vẫn còn nhớ những lần mà tôi làm vỡ kính mắt của
ông. Mặc dù mới lên 6, nhưng tôi đã từng sút những
cú khá mạnh khiến cặp kính của ông tôi vỡ toang khi
vô tình đá trúng.
Mỗi lần ông đi xem đá bóng ở White Hart Lane, bà sẽ
đưa chúng tôi đến cửa hàng mua sắm. Thỉnh thoảng,
chúng tôi đến West End, nhưng thường thì sẽ bắt xe
buýt đến Angel và đi siêu thị Chapel. Có lẽ tôi cũng
không thể nhớ hết tất cả. Tôi chẳng thấy thú vị gì khi
phải lẽo đẽo đi theo mẹ, bà và các chị em loanh
quanh trong siêu thị, và cứ đến buổi chiều là tôi lại
lèo nhèo để đòi một món đồ chơi hoặc một cái gì đó.
Chúng tôi cũng thường ăn bánh táo và khoai tây
chiên vào bữa trưa ở phố Chapel. Khi chúng tôi đã về
tới nhà thì ông có lẽ vẫn đang đi trên đường.
Sau đó, ông chuẩn bị để đi làm ca đêm. Bố đón chúng
tôi trên Wenlock Street sau khi hết ca làm và cả nhà
sẽ cùng nhau về nhà.
Kể từ khi tôi bắt đầu luyện tập bóng đá một cách
nghiêm túc, ông bà thường đến thăm chúng tôi vào
mỗi sáng Chủ nhật. Ông bà theo dõi tất cả các trận
đấu của tôi. Tôi thích ông ở đó: ông luôn nhẹ nhàng
khi nói chuyện về trận đấu và màn trình diễn của tôi
trên sân. Điều này thì hơn hẳn bố tôi. Cả mẹ tôi cũng
muốn đến sân để xem tôi thi đấu, thế nên bà nội sẽ ở
nhà để chăm nom cho chị gái Lynne của tôi và chuẩn
bị bữa tối cho tất cả mọi người. Buổi chiều Chủ nhật,
chúng tôi thường đến công viên Victoria ở Hackney.
Ở đó, có rất nhiều không gian để chơi bóng cùng bố
và ông, cũng có rất nhiều thứ khác để chơi: một sân
chơi lớn, hồ chèo thuyền và thậm chí là một sở thú
nhỏ.
Tôi không thể đòi hỏi gì nhiều hơn thế và thực tế là
tôi cũng không làm vậy. Tôi đã chuyển đến Ridgeway
Rovers và điều đó đã thay đổi cuộc đời tôi. Khi ấy tôi
mới lên 7, tôi không thể biết điều gì đã xảy ra với
mình vào thời điểm đó. Mẹ tôi kể lại là tôi được một
người tên là Stuart Underwood tình cờ để mắt đến
khi đang chơi bóng trong công viên và được ông đưa
ra một lời đề nghị về việc cho tôi tập luyện trong môi
trường chuyên nghiệp. Mặc dù vậy, bố tôi đã để ý đến
tin tức trên một tờ báo địa phương nói về buổi kiểm
tra trình độ của đội bóng trẻ mới được thành lập. Và
buổi chiều hôm đó chính là buổi kiểm tra của tôi. Dù
sao đi nữa, tôi vẫn cảm thấy thực sự biết ơn và tự hào
khi trở thành một phần của đội bóng đầu tiên
Ridgeway Rovers. Và Stuart đã làm nhiều thứ để
mang đến tương lai cho tôi.
Stuart Underwood khá to cao. Ông ấy cao khoảng
1m90, có giọng nói sang sảng và một vóc dáng hết
sức tuyệt vời. Ông từng là một sĩ quan quân đội. Ban
đầu, tôi cũng hơi sợ ông ấy. Ông có vẻ khá khó tính:
dù còn trẻ như thế nào, nếu bạn không chơi tốt, dù là
thi đấu hay tập luyện, ông ấy sẽ mắng bạn chẳng
khác gì bạn là thứ rác rưởi và nhấn mạnh rằng bạn
cần phải làm tốt hơn, thay vì vài câu nói bông đùa.
Stuart luôn chân thành với các cầu thủ của mình,
nhưng ông không phải là mẫu người thích chạy sát
đường biên trong các trận đấu của đội trẻ để hò hét
chỉ đạo. Có lẽ đây cũng là điểm yếu của ông. Con trai
ông, Robert, cũng từng thi đấu trong đội, nhưng
Stuart dường như là người cha thứ hai đối với tất cả
chúng tôi. Và ông luôn muốn tạo ra một đội bóng
xuất sắc.
Mỗi đứa trẻ khi ấy đều muốn thi đấu cho Stuart và
chúng tôi đã có một tinh thần đoàn kết thực sự tuyệt
vời. Ông sắp xếp cho Ridgeway tham gia các giải
bóng đá tại Hà Lan và Đức, vì thế, chúng tôi có nhiều
kinh nghiệm thi đấu giống như các cầu thủ chuyên
nghiệp của Champions League hay một giải đấu
quốc tế vậy. Trong giai đoạn đó, những ông bố khác
của các cầu thủ cũng tham gia vào quá trình huấn
luyện chúng tôi. Bố tôi đảm nhận công việc huấn
luyện. Steve Kirby, thi đấu cho Ridgeway, có con trai
là Ryan, cũng vậy. Bố tôi cùng chạy với cả đội, và
huấn luyện các kĩ thuật cơ bản cho chúng tôi. Trong
khi đó, Steve giống như một chiến thuật gia, thường
hướng dẫn các cầu thủ thi đấu theo vị trí và chạy chỗ
khi không có bóng. Trong suốt quãng thời gian dài,
cả ba người đều ở đó, chúng tôi được chia ra làm các
nhóm nhỏ bởi lẽ không nhiều cậu bé ở độ tuổi của
chúng tôi để ý đến việc được huấn luyện. Ba người Steve, Stuart và bố tôi, rất hay tranh cãi, nhưng hầu
hết đều có nguyên do. Họ là những người chân thành
và đều muốn xây dựng một đội bóng xuất sắc nhất
có thể.
Và họ đã làm được điều đó. Tôi không biết bằng cách
nào mà ông Stuart có thể tìm ra các cầu thủ xuất sắc
trong đội: Ryan Kirby, Micah Hyde - hiện tại đang thi
đấu ở Watford, Jason Brissett - đang thi đấu cho
Bournemouth (lần cuối tôi nghe nói về anh ấy), và
Chris Day - người đang thi đấu ở vị trí tiền đạo cho
QPR. Robert, con trai của Stuart Underwood là một
ví dụ. Thực sự mà nói, khởi đầu của anh ấy không tốt
nhưng anh ấy luôn thi đấu chăm chỉ trong mỗi trận
đấu, và rồi tự hoàn thiện mình để trở thành một cầu
thủ xuất sắc trong đội. Đó là sự ghi nhận với anh ấy,
nhưng cũng là sự vinh danh đối với Stuart và phần
còn lại. Chúng tôi chưa bao giờ nghĩ anh ấy không đủ
khả năng thi đấu cho Ridgeway.
Stuart luôn thực hiện mọi động tác, mọi pha bóng
hết sức hợp lí. Chúng tôi có một sân cỏ tốt để thi đấu
các trận trên sân nhà, giống như một sân vận động
tại Ainslie Wood Sports Ground. Sân này chỉ cách
nhà tôi một quãng đường ngắn. Chúng tôi thường
tập luyện ở đó 2 buổi mỗi tuần. Stuart cũng sống
trên đường Larkswood gần đó, cạnh một công viên nơi có điều kiện cơ sở vật chất khá ổn, vì thế chúng
tôi thường tranh thủ tập luyện ở đây. Bằng cách này
hay cách khác, Stuart luôn cố gắng đảm bảo những
điều kiện tối thiểu mà chúng tôi cần phải có. Khi di
chuyển để thi đấu tại các trận đấu quan trọng như
chung kết, ông luôn nhắc nhở chúng tôi phải mặc áo
có cổ và thắt cà vạt. Và có một quy định hết sức đơn
giản, nhưng lại cực kỳ quan trọng, là nếu bạn không
tham gia tập luyện trong tuần thì bạn sẽ không có
tên tr...
Số 4 - Tống Duy Tân, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội
ĐT: (04) 38252916 - Fax: (04) 39289143
TỰ TRUYỆN DAVID BECKHAM – GÓC
CẠNH ĐỜI TÔI
David Beckham & Tom Watt
Trần Quỳnh dịch
Chịu trách nhiệm xuất bản:
Tổng Giám đốc – Tổng Biên tập Vũ Văn Việt
Biên tập: Đàm Thị Ly
Vẽ bìa: Jc Black
Trình bày: Linh Vũ
Sửa bản in: An Chi – Minh Vân
Liên kết xuất bản Công ty cổ phần sách TH
Nhà sách THBOOKS
Địa chỉ: Số 51, Ngõ 441, Đường Lĩnh Nam, P. Lĩnh
Nam, Q. Hoàng Mai, TP. Hà Nội
Tel: (84-24)32011882 -097.354.0078
Website: http://thbooks.vn
Fanpage: http://m.facebook.com/THBooks
Mã ISBN: 978-604-55-8700-3
In 3.000 cuốn, khổ 16 x 24cm tại Công ty TNHH in
thương mại Thuận Phát. Địa chỉ: Thôn Yên Vĩnh, xã
Kim Chung, huyện Hoài Đức, TP. Hà Nội. Số xác
nhận ĐKXB: 619-2021/CXBIPH/04-50/HN. Quyết
định xuất bản số: 485/QĐ-HN ngày 10/03/2021. In
xong và nộp lưu chiểu năm 2021.
LỜI CẢM ƠN
L
ời cảm ơn đầu tiên, con xin gửi đến Cha và
Mẹ. Nếu không có sự chỉ bảo, tình yêu thương
và sự chăm sóc của Cha Mẹ thì có lẽ cuộc đời
con không thể có sự nghiệp như ngày hôm nay và
những điều con sắp kể ở đây.
Xin gửi lời cảm ơn đến toàn thể gia đình, đặc biệt là
Lynne và Joanne, Colin, Georgina và Freddie, ông bà
nội của tôi, song thân của vợ tôi, ông bà Tony và
Jackie, Louise, Haydn, Liberty và Tululah, Christian
và Lucy.
Cảm ơn các bạn bè thời niên thiếu, những người bạn
thân hồi trẻ thơ và các đồng đội của tôi từng khoác
áo Ridgeway, những người mà tôi sẽ không bao giờ
quên!
Xin cảm ơn những người bạn thân mà tôi đã may
mắn được gặp trong sự nghiệp bóng đá của mình:
Gary, Phil, Ryan, Nicky và Scholesy. Và đặc biệt cảm
ơn Dave, Terry và Steve, những người đã luôn đồng
hành, gắn bó với tôi, cho tôi những lời khuyên trong
suốt những năm qua.
Tôi xin gửi lời cảm ơn đến Andrew và Charles;
Caroline và Jo.
Cảm ơn tất cả mọi người tại Harper Collins[1], trong
đó phải kể đến Michael, Tom, Jane và David vì những
sự trợ giúp trong suốt thời gian qua. Đặc biệt, xin
cảm ơn Tom, người đã giúp tôi lột tả lại những kỷ
niệm, ký ức của tôi qua cuốn sách này.
[1] Nhà xuất bản tại London.
Cảm ơn tất cả các thầy và các huấn luyện viên đã
từng gắn bó với tôi trong sự nghiệp, đặc biệt là Stuart
Underwood, Malcolm Fidgeon, Eric Harrison, Sir
Alex Ferguson và Sven-Goran Eriksson, những người
đã giúp tôi tỏa sáng và thăng hoa trên sân cỏ. Tất cả
đều khiến tôi phải kính trọng, biết ơn và ngưỡng mộ.
Và xin cảm ơn đến tất cả những cầu thủ tuyệt vời mà
tôi đã có vinh dự được sát cánh tại Manchester
United, Real Madrid và đội tuyển Anh. Tôi sẽ không
thể nào làm nên được thành quả như ngày hôm nay
nếu không có tài năng, niềm cảm hứng và sự cố gắng
của mười người còn lại.
David Beckham
Tháng 8 năm 2004
Khu vườn sau nhà, tháng 8/2004
“Điều ý nghĩa nhất với cuộc sống của tôi chính là
những gì ở trước mặt tôi: Gia đình.”
Ở Madrid, dường như buổi tối thời tiết luôn tuyệt
hảo. Khoảng 7 giờ, mặt trời đã khuất nhưng bầu
không khí vẫn khá ấm áp. Trước mặt tôi là ly rượu
vang đỏ được đặt ngay ngắn trên bàn. Ngồi phía đối
diện là Victoria cũng với một ly vang. Lúc ấy,
Brooklyn giống như một người hùng khi nhảy nhào
xuống bể nước nhỏ cách khu vườn mà chúng tôi
đang ngồi vài bước chân. Trong khi đó, Romeo đang
chập chững bước đi trên bãi cỏ cùng với người bạn
thân Carlos. Đó là một chú chó, chứ không phải ông
hậu vệ cánh của Real. Nơi đây cách xa Chingford,
nhưng cũng giống như ngôi nhà mà chúng tôi đã
từng lớn lên. Đó đúng là cảm giác của nơi mà chúng
tôi thuộc về. Theo tiếng Tây Ban Nha thì họ gọi đó là
Un hogar.
Bỏ lại mùa hè năm đó và Euro 2004, chúng tôi đã tìm
được một nơi hoàn hảo để cùng nhau bắt đầu cuộc
sống cho cả bốn chúng tôi tại Madrid. Chúng tôi đã
thuê một căn nhà với thời hạn ba năm, đúng bằng ba
năm còn lại trong hợp đồng sẽ kết thúc vào năm
2007 của tôi với Real, tại La Moraleja, một khu dân
cư đông đúc ở phía bắc của thành phố Madrid. Từ
đây, chúng tôi chỉ mất khoảng 20 phút lái xe là đến
sân tập của đội và Santiago Bernebeu; chỉ khoảng
nửa tiếng để đi tới trung tâm thành phố. Và cũng chỉ
mất vài phút để Brooklyn tới trường khi thằng bé bắt
đầu đi học vào tháng sau. La Moraleja là một thị trấn
trong lành và khá yên tĩnh. Bóng cây phủ khắp khu
vườn, nơi vốn diễn ra hầu hết các hoạt động của gia
đình tôi hằng ngày.
Tôi sắp sửa có trận đấu chính thức đầu tiên của mùa
giải mới trong khoảng một tuần nữa. Mùa giải thi
đấu bết bát năm ngoái đã khiến Real Madrid phải đá
lượt trận đấu loại để giành vé tham dự vòng đấu
bảng Champions League mùa giải năm nay. Tôi đã
một vài lần nghĩ rằng chúng tôi cũng sẽ làm được
như United ở mùa giải 1999 bởi lẽ trước khi giành
được mọi vinh quang năm đó, Manchester United
cũng đã phải thi đấu lượt trận đấu loại để có vé vào
vòng bảng. Tôi cũng không biết liệu bạn có từng có
cảm giác giống thế trước một mùa giải mới ở mọi đội
bóng hay không nhưng tại đây, tại Real, khát khao,
tham vọng đó lúc nào cũng thường trực trong phòng
thay đồ và được coi là hiển nhiên như những mong
đợi, kỳ vọng của mọi người trên khắp các con phố
của thành phố. Và đây là đội bóng nơi mà bất cứ điều
gì cũng có thể xảy ra. Mỗi một sự khởi đầu đầy sức
sống sẽ luôn khiến cho người ta cảm thấy họ sắp làm
nên lịch sử phía trước. Hơn nữa, chính chúng tôi đã
nợ các Madridistas[2] sau tất thảy những gì đã diễn ra
vào mùa xuân ở mùa giải tồi tệ trước đó.
[2] Biệt danh của các cổ động viên Real.
Tính đến nay, tôi cũng đã gắn bó với thành phố
Madrid được khoảng một năm. Một năm về trước,
dường như tất cả mọi thứ đều mới mẻ, bối rối nhưng
cũng đầy háo hức. Và tôi cũng đang chờ đợi để tìm ra
những gì mà tôi đang kỳ vọng, những gì mà tôi
mong đợi từ cuộc sống ở một câu lạc bộ mới và ở một
thành phố mới. Bây giờ, tôi đã trải qua hết tất cả
những nghi ngờ trước đó. Và giờ, tôi hiểu tôi sẽ đối
mặt với những câu hỏi nào. Tất nhiên, câu trả lời thì
vẫn cần phải chờ mọi thứ bắt đầu. Và một huấn
luyện viên trưởng mới tại Bernebeu, ông Jose´
Antonio Camacho đã đến và chắc chắn chúng tôi
hiểu rằng cần phải tìm ra một đáp án đúng.
Rất nhiều thứ đã xảy ra kể từ khi tôi rời đội bóng mà
tôi đã trưởng thành, Manchester United, và cập bến
Tây Ban Nha để bắt đầu lại mọi thứ. Và cũng có
những điều mà tôi cũng đã lường trước được phần
nào rằng chúng sẽ xảy ra. Nhưng hầu hết mọi thứ tôi
đều không mường tượng ra được khi tôi có mặt ở đây
và bắt đầu một mùa giải mới và một giải đấu quốc tế
lớn. Tôi vẫn còn nhớ cảm giác phấn khích ra sao vào
buổi sáng tháng tám năm ấy khi được giới thiệu
trước đông đảo người hâm mộ trong vai trò là một
cầu thủ của Real Madrid. Tại Pabellon Raimundo
Saporta, tôi bước vội vã trên lối đi hành lang và được
giới thiệu lên sân khấu cùng với Chủ tịch Florentino
Perez và cầu thủ vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá là
Alfredo di Stefano để cùng kéo căng chiếc áo trắng
tinh khôi của Real.
Bây giờ khi nghĩ lại, có một thứ luôn khiến tôi không
hài lòng. Đặc biệt sau cú sốc, những thách thức và
những bài học mà tôi đã có được trong nhiều tháng
kể từ đó. Giữa tất cả những cảm xúc diễn ra vào buổi
sáng hôm ấy, có một điều đã lóe lên và đến giờ nó
vẫn vậy. Bấy giờ là tháng tám, 2004, tôi luôn cảm
thấy biết ơn vì đã chọn đúng những từ mà tôi đã
phát biểu trước khi cuộc sống của tôi bị đảo lộn trong
suốt một năm ở Tây Ban Nha, ở quê nhà ở Anh và tại
Euro 2004. Mười hai tháng qua đã nhắc nhở tôi điều
đó đã tạo nên toàn bộ cuộc phiêu lưu đáng sống cho
đến nay.
Khi tới lượt tôi đứng lên phát biểu trước truyền
thông và các cổ động viên Real, giọng của tôi dường
như níu lại, tôi nhớ mình đã nói:
“Tôi luôn luôn dành tình yêu cho bóng đá. Tất nhiên,
tôi cũng yêu gia đình của tôi và tôi có một cuộc sống
thật tuyệt vời. Nhưng bóng đá là mọi thứ đối với tôi.
Được chơi bóng cho Real Madrid là giấc mơ đã thành
hiện thực.”
Bóng đá và gia đình của tôi: biết về chúng và bạn có
thể hiểu hết gần như tất cả những gì mà bạn muốn
biết về David Beckham. Nhưng kể từ đó về sau, có
những thứ đã xảy đến không theo đúng trật tự,
khiến tôi trở thành con người như tôi hiện tại.
Tôi đã biết và chắc chắn hiểu rất rõ bản thân. Bóng
đá chính là cuộc chơi tuyệt vời nhất trên thế giới, và
cũng chính là sự nghiệp xuất sắc nhất mà tôi đã may
mắn có được. Nó cho tôi niềm hạnh phúc và nhiều
thứ hơn thế. Nhưng nó có phải là tất cả đối với tôi
hay không ư? Không. Tôi đang ngồi ở đây, trên một
sườn dốc ở căn nhà mới của chúng tôi tại Moraleja và
điều ý nghĩa nhất đối với cuộc sống của tôi, hay với
bất cứ ai, chắc chắn là những gì đang ở ngay trước
mặt tôi. Đó là gia đình. Tôi có thể đặt tay lên vai họ
ngay lúc này: vợ và hai cậu con trai. Tôi ở đây vì họ.
Tôi chưa từng bao giờ nghĩ mình phải làm thế nhưng
tôi đã hy sinh tất cả, mọi thứ mà không cần phải suy
nghĩ để được bên cạnh họ. Tôi đã gặp Victoria, yêu và
kết hôn với cô ấy và từ đó cùng nhau xây dựng một
gia đình nhỏ. Bạn sẽ không bao giờ nhận ra được tình
cảm mà cha mẹ đã dành cho mình lớn đến nhường
nào cho đến khi bạn có và biết yêu thương những
đứa trẻ của mình. Tôi đã sẵn sàng để dành cho gia
đình nhỏ của tôi những gì mà trước đây cha mẹ của
tôi đã làm với tôi: tất cả mọi thứ. Dù sao đi nữa thì
Victoria, Brooklyn và Romeo vẫn là tất cả đối với tôi.
“Được chơi bóng cho Real Madrid là giấc mơ đã thành
hiện thực.”
Như thế là vừa đủ. Và điều đó luôn đúng mỗi lần tôi
lồng chiếc áo qua đầu mình và mặc lên người. Nhưng
với chúng tôi, những người nhà Beckham, ở đây
cùng với bầu không khí yêu thương, nồng ấm, dù là
trở lại Anh hay bất cứ điều gì trong tương lai xảy đến
đi chăng nữa thì việc được ở bên cạnh nhau vẫn luôn
là điều ý nghĩa và quý giá nhất. Tôi chưa bao giờ
tưởng tượng được điều đó lại ngọt ngào đến vậy cho
đến khi nó xảy ra. Và điều đó luôn đúng với cả tôi, vợ
tôi và cả những đứa trẻ nữa. Cuộc sống của chúng tôi
là gia đình và cho dù có điều gì xảy ra phía trước đi
nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ từ bỏ họ!
Chương 1
TÀN PHÁ MẤY LUỐNG HOA SAU
VƯỜN
“Bác Beckham ơi! Bác cho David ra công viên đá
bóng với bọn cháu nhé?”
T
ôi cá là mẹ tôi vẫn có thể tìm lại được đoạn
video trong chồng băng đĩa ở nhà ghi lại
những bước đi chập chững đầu tiên của tôi.
Trong đoạn video ấy, tôi là nhân vật chính, David
Robert Joseph Beckham, khi ấy 3 tuổi, mặc chiếc áo
mới toanh của Manchester United mà bố tôi đã tặng
nhân dịp Giáng sinh. Tôi chơi bóng trong căn phòng
phía trước của nhà tôi tại quận Chingford. Và 25
năm sau, Victoria cũng có thể quay một đoạn video
tương tự khi tôi và Brooklyn chơi đùa cùng trái bóng
trước khi tôi đi tập. Có thể, màu áo tôi khoác trên
mình đã khác nhưng có những điều sẽ mãi mãi
không thay đổi trong tôi.
Trong vai trò một người bố theo dõi cậu con trai dần
lớn lên và trưởng thành, tôi chợt nhớ lại những điều
mà mình đã từng trải qua khi còn là một đứa trẻ và
nhớ về những kỉ niệm mà tôi và bố đã cùng trải qua.
Ngay khi chập chững những bước đi đầu tiên, bố
luôn cố gắng để tôi được chơi đùa với trái bóng. Thời
điểm ấy, có lẽ tôi cũng không trông chờ hay mong
đợi gì về chúng cả. Tôi vẫn còn nhớ khi Brooklyn mới
chỉ vừa biết đứng dậy, chúng tôi vẫn thường chơi
đùa mỗi chiều sau các buổi tập. Dù mới chỉ chập
chững biết đi nhưng có lần Brooklyn đã nhanh chân
đá thật mạnh vào lon đậu hầm ở dưới sàn. Điều tôi sợ
nhất là thằng bé có thể bị đau, thậm chí gãy xương
nếu làm như thế. Tôi lại gần ôm thằng bé và không
thể ngừng cười. Tôi chợt nghĩ, có vẻ cảnh tượng này
không khác mấy với những gì trước kia tôi đã từng trải
qua với ông nội thằng bé.
Niềm say mê với trái bóng có lẽ đã nằm trong gen di
truyền. Hãy nhìn Brooklyn thì biết: thằng bé lúc nào
cũng chỉ muốn chơi với trái bóng, hết chạy, nô đùa
rồi lại đá và vờn bóng. Lúc nào nó cũng như đang
lắng nghe, giống như đã sẵn sàng để học hỏi mọi thứ.
Khi thằng bé được 3 tuổi rưỡi, nếu tôi lăn trái bóng
lại chân nó và bảo nó dừng bóng lại, nó sẽ nhanh
chóng khống chế quả bóng bằng chân. Sau đó thì lùi
lại, lấy đà trước khi sút trả cho tôi. Thằng bé giữ
thăng bằng rất tốt. Gia đình chúng tôi đã từng ở New
York khi Brooklyn mới 2 tuổi rưỡi, tôi vẫn nhớ có lần
khi chúng tôi vừa ra khỏi nhà hàng và cùng nhau
bước xuống bậc thang, thằng bé đứng thẳng người,
ngẩng lên nhìn Victoria và tôi trong khi 10 ngón
chân thì đã chớm trên một bậc thang mà gót chân
thì vẫn đang bập bênh ở một bậc khác. Có một người
đàn ông có vẻ như đã quan sát thằng bé từ lúc ở
trong nhà hàng, bất ngờ tiến đến và hỏi tuổi của nó.
Ông giải thích mình là một nhà tâm lí học và ông cho
rằng Brooklyn còn nhỏ tuổi mà đã có khả năng giữ
thăng bằng như thế thì rất tốt và đó là điều rất lạ nếu
so sánh với những đứa trẻ cùng trang lứa.
Có thể còn hơi sớm để nói với Romeo, nhưng
Brooklyn thực sự có sự tự tin xuất phát từ chính
năng lượng, sức mạnh và khả năng phối hợp vận
động của mình. Thằng bé lướt vèo vèo trên chiếc xe
trượt hai bánh, phải nói là như bay. Cảm giác nó tự
tin vào chính mình, và tôi biết trước đây tôi cùng
vậy. Khi còn là một cậu nhóc, tôi chỉ cảm thấy tự tin
vào bản thân mỗi khi được chơi bóng. Thực tế tôi vẫn
nói vậy về mình, cho dù sau này, Victoria giúp tôi
hoàn thiện mình hơn ở những phương diện khác
nữa. Tôi biết cô ấy cũng đang làm thế với Brooklyn và
Romeo.
Theo quan điểm của nhiều người, bố và con sẽ có
nhiều điểm chung, nhưng xem ra, tôi và Brooklyn
khá khác biệt. Khi còn ở độ tuổi của nó, tôi đã từng
mạnh dạn bảo với người khác rằng: “Con sẽ thi đấu
cho Manchester United.” Thằng nhóc cũng muốn là
một cầu thủ bóng đá giống như bố, nhưng là United
hay Real thì chúng tôi cũng chưa nghe nó nói. Nhưng
Brooklyn thực sự khỏe mạnh và có một thân hình
săn chắc. Ngược lại, hồi trẻ tôi khá mảnh khảnh. Cho
dù tôi có ăn uống nhiều bao nhiêu thì cũng chẳng có
mấy thay đổi. Khi chơi bóng, thậm chí trông tôi còn
nhỏ bé hơn bởi lẽ khi ấy tôi thường ở công viên Chase
Lane, ngay gần nhà và chơi bóng với các anh gấp đôi
tuổi mình. Tôi không biết liệu có phải vì tôi giỏi thật
hay vì họ có thể đá bay tôi trên sân mà sau mỗi buổi
học, đám bạn luôn xuất hiện ở cửa: “Bác Beckham ơi!
Bác cho David ra công viên đá bóng với bọn cháu
nhé?”
Tôi đã từng dành rất nhiều thời gian ở công viên
Chase Lane. Nếu không đi cùng các anh như Alan
Smith, sống cách nhà tôi hai nhà trên cùng con phố,
thì tôi cũng sẽ đi với bố ra công viên đó. Ban đầu,
chúng tôi thường đá bóng ở sân sau nhà, nhưng vì
tôi thường làm hỏng mấy luống hoa sau vườn của
mẹ nên về sau, hai bố con hay ra công viên sau mỗi
ca làm việc của bố, để luyện tập hàng giờ liền. Tất cả
những điểm mạnh của tôi đều xuất phát từ những
điều mà bố đã dạy tôi trong công viên 20 năm về
trước: chúng tôi tập tiếp bóng và sút bóng cho đến
khi trời tối mịt không nhìn thấy gì nữa mới thôi. Ông
sẽ đá bóng thật cao lên không trung và bắt tôi phải
đón bóng, kiểm soát bóng trong chân. Sau đó thì bắt
đầu chuyền bóng. Dù nhiều lúc nó khiến tôi phát
chán, nhưng quả thật những bài tập đó rất bổ ích. Tôi
đã từng nghĩ, “Sao bố không chỉ đứng ở cầu môn và
để con sút bóng về phía bố?” Mặc dù vậy, tôi luôn
cảm ơn bố, người sẵn sàng ở bên tôi mọi lúc.
Bố tôi, Ted, từng thi đấu cho đội bóng địa phương có
tên là King sher ở Giải quận, và tôi thường cùng mẹ
Sandra, chị gái Lynne và cô em gái Joanne đến sân để
cổ vũ ông. Ông thi đấu ở vị trí tiền đạo; giống Mark
Hughes, nhưng bố tôi có vẻ to khỏe hơn. Ông cũng đã
từng thử việc tại Leyton Orient và thi đấu theo dạng
bán chuyên khoảng vài năm tại Finchley Wingate.
Bố tôi là một cầu thủ giỏi, dù thường bị bắt lỗi việt vị.
Tôi cũng phải mất một thời gian khá dài mới hiểu
được luật việt vị ra sao và tôi cũng không chắc ông ấy
có hiểu nó hay không nữa. Tôi thích được tận mắt
chứng kiến ông thi đấu. Tôi yêu mọi thứ xung quanh
các trận đấu; tôi cũng hiểu các trận đấu và việc được
thi đấu có ý nghĩa quan trọng như thế nào với ông.
Khi ông bảo tôi rằng ông sẽ thi đấu ít đi để dành thời
gian tập trung vào việc tập luyện và huấn luyện cho
tôi, mặc dù lúc đó mới chỉ 8, 9 tuổi nhưng tôi cũng
phần nào hiểu được sự hy sinh của ông lớn đến cỡ
nào, cho dù ông chưa hề chia sẻ với tôi về điều đó.
Từ khi lên 7, bố bắt đầu đưa tôi đến tập luyện với
King sher vào các buổi tối giữa tuần tại Wadham
Lodge, ngay gần đường North Circular. Tôi vẫn nhớ
như in những ký ức tuyệt vời ở buổi tối đầu tiên. Lí
do không phải là vì được đi với bố và các đồng đội
của bố, mà là vì sân bóng. Chỉ mất khoảng 10 phút đi
ô tô từ nhà đến sân. Bố lái xe dọc theo con phố dài,
những ngôi nhà sát hai bên đường, đi qua một cổng
chào khá lớn bằng gỗ, màu xanh, đỗ xe vào ô thứ hai
của bãi đỗ xe nằm cạnh sân tập. Mặt sân đất rải sỏi
màu cam và than xỉ nhuyễn, có cột gôn và lưới, và
một quán bar nho nhỏ bên trong khu tập luyện, tôi
không để ý tới chúng cho lắm. Ngoài sân này, còn có
khoảng 3-4 sân khác nữa, trong đó có một sân tốt
nhất để chuẩn bị cho các dịp đặc biệt hoặc các trận
đấu tranh cúp. Bao quanh khu tập luyện là bức tường
nhỏ và hai khu huấn luyện dành cho hai đội. Tại thời
điểm đó, đối với tôi, sân vận động trông mới to lớn
làm sao! Tôi mơ ước mình sẽ được thi đấu tại đó.
Tuy nhiên say này, Wadham Lodge có vẻ không được
chăm sóc cho lắm. Tôi vẫn còn nhớ phòng thay đồ
trong các trận đấu tại Giải phong trào Sunday
League: bùn đất bám đầy trên mặt sàn, hệ thống
chiếu sáng khá tệ, nước nhỏ giọt từ đường ống nhà
tắm. Nồng nặc mùi của loại dầu mà các cầu thủ
thường dùng để xoa chân. Đó là những thứ sẽ gây ấn
tượng cho bạn khi đến đây. Có khoảng 6 chiếc đèn
trên cột đèn, nhưng mỗi buổi tập, họ phải đi ra ngoài
và ấn đồng xu vào chiếc công tơ điện trong một cái
tủ sau cánh cửa phòng thay đồ để bật ánh sáng.
Ngoài việc tập luyện với King sher trong suốt mùa
giải, chúng tôi vẫn sẽ quay trở lại Wadham Lodge
vào mỗi dịp nghỉ hè. Bố tôi đã từng thi đấu trong các
giải diễn ra vào mùa hè, vì thế mà tôi được đến sân
với ông. Chúng tôi cùng nhau tập luyện trước và sau
mỗi trận đấu và ngay cả khi các trận đấu đang diễn
ra trên sân đấu chính, tôi cố tìm một vài đứa trẻ khác
để cùng thi đấu ở khoảng sân nhỏ bên cạnh. Sau này,
khi đã có một sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp tại
các câu lạc bộ với điều kiện cơ sở vật chất thuộc hạng
tốt nhất, nơi mà mọi thứ đều được chuẩn bị, chỉnh
trang và chăm chút cẩn thận, tôi vẫn luôn cảm thấy
hạnh phúc với những trải nghiệm thú vị thuở ấu thơ
tại một nơi như Wadham Lodge. Nếu không có mặt ở
đó cùng bố, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ biết được thế
nào là Xà phòng buộc dây (Soap on a Rope). Và hơn
hết, đây cũng chính là nơi mà tôi bắt đầu thực hiện
những quả đá phạt. Sau khi mọi người hoàn thành
buổi tập và tham gia câu lạc bộ, tôi thường đứng
quanh khu vực vòng cấm và thực hiện những pha đá
bóng chết về phía khung thành. Mỗi lần sút trúng xà
ngang, tôi sẽ được bố cho thêm 50 xu tuần đó.
Nhưng có lẽ quan trọng hơn cả là những lời khen từ
bố.
Thỉnh thoảng, các đồng đội của bố tôi cũng đưa
những đứa con trạc tuổi tôi tới sân, còn tôi thì ở đó từ
tuần này qua tuần khác. Tôi thường ngồi theo dõi các
cầu thủ dưới sân tập luyện cho tới cuối buổi tập, họ
sẽ cho tôi tham gia cùng trong các trận đấu 5 đấu 5.
Tôi luôn háo hức được ra sân chơi bóng cùng với các
cầu thủ, những người đàn ông đã trưởng thành. Tôi
vẫn nhớ có lần, một người trong số họ lao đến tắc
bóng bằng pha xoạc bóng nguy hiểm. Bố tôi không
mấy vui vẻ, nhưng nếu tôi có ngã xuống thì bố cũng
chỉ bảo tôi đứng dậy, rồi dặn tôi phải làm quen với
điều đó. Ông cũng thường nhắc tôi phải chuẩn bị đối
phó với những tình huống vào bóng thô bạo. Nếu bố
tôi chạy khắp sân để nhắc mọi người đừng vào bóng
quyết liệt với tôi, thì tôi ở đó cũng vô ích. Thực tế là
việc được thi đấu bên cạnh các cầu thủ to lớn hơn và
khỏe mạnh hơn ngay từ khi còn bé đã giúp tôi rất
nhiều trong sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp sau
này.
Tối nào không ở Wadham Lodge, tôi sẽ đến công viên
Chase Lane. Chúng tôi có một lối đi tắt: băng qua
đường và bốn hoặc năm ngôi nhà tính từ nhà tôi, ở
đó có một hẻm nhỏ. Chúng tôi thường đến đó khi
không còn ai và sau đó chạy khoảng 50 mét cho đến
hàng rào rồi lách qua lỗ hổng trên hàng rào chắn. Tôi
quen một, hai cậu bạn khi gặp nhau tại Chase Lane.
Tôi vẫn tiếp tục đi học cùng với Simon Treglowen và
anh trai cậu ấy - Matt, và cho đến giờ, tôi vẫn giữ liên
lạc với Simon. Chúng tôi thường xuyên tranh cãi về
những bàn thắng trong mỗi lần chơi bóng. Điều này
từng khiến chúng tôi xô xát, mặc dù Simon lớn hơn
tôi 4 tuổi. Đánh nhau có lẽ là cách hài hước nhất để
kết bạn. Chúng tôi thường cùng nhau chơi bóng cho
đến khi trời tối mịt. Một câu lạc bộ trẻ được quý bà
Joan điều hành cũng tập luyện ở đây. Mẹ tôi biết cô ấy
và thường liên lạc với cô ấy qua điện thoại, thỉnh
thoảng tôi và mẹ cũng đến thăm cô ấy. Ở đó, bạn có
thể chơi bóng bàn, bơi lội hoặc là uống thứ gì đó hay
dùng một chút sôcôla. Có một bể bơi ngoài trời ở phía
sau đầy ắp người mỗi khi hè đến. Một số lần, Joan tổ
chức chuyến xe buýt nhỏ cho chúng tôi đi xuống
phòng tắm ở Walthamstow. Ngoài ra, còn có một
đường dốc trượt ván bên cạnh ngôi nhà. Vài vết sẹo,
vết bầm tím của tôi là do trượt ván, mặc dù tôi
không được phép. Một lần bị ngã khá nặng của tôi là
vào buổi tối khi tôi cố lấy trái bóng bị rơi xuống bể
bơi sau khi đã đóng cửa. May mà Joan vẫn ở đó và cô
ấy đã gọi cho mẹ tôi để nói về vết thương trên đầu
của tôi. Trong khoảng sáu hoặc bảy năm trời, cả thế
giới của tôi dường như chỉ nằm trong công viên. Giờ
đây, toàn bộ những thứ ấy đã không còn nữa. Thời
gian đã trôi qua và những đứa trẻ đã phá hỏng mọi
thứ trước khi chúng bị đóng cửa.
Một trong số những người bạn thân đầu tiên của tôi
là John Brown, sống ngay gần nhà. John và tôi học
cùng nhau từ tiểu học đến trung học. Cậu ấy không
phải là một cầu thủ, vì thế, khi không thể nói chuyện
với cậu ấy về những cú sút hay những pha bóng
trong công viên, chúng tôi thường chơi lego, một vài
trò chơi tại nhà, đạp xe hay chơi ván trượt trên
đường phố. Về sau, khi tôi bắt đầu thi đấu cho
Ridgeway Rovers, John cũng thường đến sân theo dõi
cho dù tôi không được ra sân thi đấu. Chúng tôi, đặc
biệt là tôi và một cầu thủ khác của Ridgeway là Nicky
Lockwood, thường đi xem phim với nhau và John
cũng hay đi cùng; tôi vẫn nhớ mẹ thường đón chúng
tôi tại rạp chiếu phim ở Walthamstow. Hồi nhỏ, John
Brown và tôi là bạn thân nhất của nhau nhưng tôi
cho rằng bóng đá đã đưa tôi đi theo một hướng rất
khác. John trở thành một thợ làm bánh sau khi ra
trường.
Thật may mắn cho tôi, ở trường tiểu học Chase Lane,
họ cũng yêu bóng đá. Tôi vẫn nhớ thầy McGhee,
người thường huấn luyện chúng tôi: một người
Scotland hết sức đam mê với môn thể thao này, cũng
giống như Alex Ferguson. Những đứa trẻ thường kể
chuyện ông McGhee từng ném ấm trà, quả bóng
cricket hay bất cứ thứ gì vào tường khi ông thấy khó
chịu. Tôi chưa từng chứng kiến nhưng vẫn hơi hãi vì
“tiếng tăm” của thầy. Chúng tôi có một tập thể xuất
sắc và thường ra sân trong trang phục màu xanh. Tôi
cũng thường thi đấu cho cả đội Cubs nữa, chỉ có thể
chơi khi đi nhà thờ vào Chủ nhật. Vì thế, cả nhà tôi tôi, bố, mẹ và chị gái - luôn ở đó hằng tuần, không bỏ
lỡ buổi nào cả.
Bố mẹ hiểu tôi yêu bóng đá đến nhường nào. Nếu có
cơ hội tham gia một trận nào đó, họ sẽ làm mọi cách
để giúp tôi thực hiện, cho dù là thi đấu hay chỉ tham
gia các lớp tập luyện đơn thuần. Và tôi bắt đầu đến
trường đào tạo đá bóng. Ngôi trường bóng đá đầu
tiên của đời tôi là trường Roger Morgan. Đây là ngôi
trường được một cựu cầu thủ của Tottenham
Hotspur điều hành. Bố tôi là fan ruột của United và
chúng tôi thường xuyên đến xem các trận đấu của họ
mỗi khi họ hành quân tới London. Trong khi đó, đội
bóng mà ông ngoại tôi hâm mộ lại là Tottenham, vì
thế ông thường dẫn tôi đến sân White Hart Lane.
Mỗi dịp Giáng sinh, tôi nhận được món quà là trang
phục thi đấu của cả United và Tottenham, và thi
thoảng mẹ tôi còn tặng áo của tuyển Anh nữa. Cứ có
bóng đá hoặc bất cứ thứ gì liên quan đến bóng đá,
đều sẽ thấy sự hiện diện của tôi.
Mẹ tôi không quá hâm mộ bóng đá. Trong khi đó ông
ngoại là một fan hâm mộ nhiệt thành, đó là một
trong những lý do tôi thích được bên cạnh ông nhiều
nhất có thể. Ông ngoại tôi, Joe, làm cho một công ty
thuộc ngành in. Trong suốt một thời gian dài, ông
làm việc tại Stationery O ce ở Islington. Sau đó, ông
chuyển về Fleet Street. Ông và bà tôi - Peggy - cùng
sống tại một ngôi nhà trên phố City Road, ngay gần
Old Street. Bố tôi thường phải đi làm từ sớm vào các
thứ Bảy nên mấy mẹ con tôi sẽ đón tàu tại
Walthamstow để đến chơi nhà ông bà ngoại cả ngày.
Chúng tôi sẽ phải ở đó trước buổi trưa vì cứ khoảng
11.30 là ông sẽ đi xem Spurs thi đấu. Trước khi đi,
ông sẽ xuống dưới tầng trệt và xem tôi chơi bóng
trong công viên nhỏ ở khu đất bên cạnh. Tôi cá là ông
vẫn còn nhớ những lần mà tôi làm vỡ kính mắt của
ông. Mặc dù mới lên 6, nhưng tôi đã từng sút những
cú khá mạnh khiến cặp kính của ông tôi vỡ toang khi
vô tình đá trúng.
Mỗi lần ông đi xem đá bóng ở White Hart Lane, bà sẽ
đưa chúng tôi đến cửa hàng mua sắm. Thỉnh thoảng,
chúng tôi đến West End, nhưng thường thì sẽ bắt xe
buýt đến Angel và đi siêu thị Chapel. Có lẽ tôi cũng
không thể nhớ hết tất cả. Tôi chẳng thấy thú vị gì khi
phải lẽo đẽo đi theo mẹ, bà và các chị em loanh
quanh trong siêu thị, và cứ đến buổi chiều là tôi lại
lèo nhèo để đòi một món đồ chơi hoặc một cái gì đó.
Chúng tôi cũng thường ăn bánh táo và khoai tây
chiên vào bữa trưa ở phố Chapel. Khi chúng tôi đã về
tới nhà thì ông có lẽ vẫn đang đi trên đường.
Sau đó, ông chuẩn bị để đi làm ca đêm. Bố đón chúng
tôi trên Wenlock Street sau khi hết ca làm và cả nhà
sẽ cùng nhau về nhà.
Kể từ khi tôi bắt đầu luyện tập bóng đá một cách
nghiêm túc, ông bà thường đến thăm chúng tôi vào
mỗi sáng Chủ nhật. Ông bà theo dõi tất cả các trận
đấu của tôi. Tôi thích ông ở đó: ông luôn nhẹ nhàng
khi nói chuyện về trận đấu và màn trình diễn của tôi
trên sân. Điều này thì hơn hẳn bố tôi. Cả mẹ tôi cũng
muốn đến sân để xem tôi thi đấu, thế nên bà nội sẽ ở
nhà để chăm nom cho chị gái Lynne của tôi và chuẩn
bị bữa tối cho tất cả mọi người. Buổi chiều Chủ nhật,
chúng tôi thường đến công viên Victoria ở Hackney.
Ở đó, có rất nhiều không gian để chơi bóng cùng bố
và ông, cũng có rất nhiều thứ khác để chơi: một sân
chơi lớn, hồ chèo thuyền và thậm chí là một sở thú
nhỏ.
Tôi không thể đòi hỏi gì nhiều hơn thế và thực tế là
tôi cũng không làm vậy. Tôi đã chuyển đến Ridgeway
Rovers và điều đó đã thay đổi cuộc đời tôi. Khi ấy tôi
mới lên 7, tôi không thể biết điều gì đã xảy ra với
mình vào thời điểm đó. Mẹ tôi kể lại là tôi được một
người tên là Stuart Underwood tình cờ để mắt đến
khi đang chơi bóng trong công viên và được ông đưa
ra một lời đề nghị về việc cho tôi tập luyện trong môi
trường chuyên nghiệp. Mặc dù vậy, bố tôi đã để ý đến
tin tức trên một tờ báo địa phương nói về buổi kiểm
tra trình độ của đội bóng trẻ mới được thành lập. Và
buổi chiều hôm đó chính là buổi kiểm tra của tôi. Dù
sao đi nữa, tôi vẫn cảm thấy thực sự biết ơn và tự hào
khi trở thành một phần của đội bóng đầu tiên
Ridgeway Rovers. Và Stuart đã làm nhiều thứ để
mang đến tương lai cho tôi.
Stuart Underwood khá to cao. Ông ấy cao khoảng
1m90, có giọng nói sang sảng và một vóc dáng hết
sức tuyệt vời. Ông từng là một sĩ quan quân đội. Ban
đầu, tôi cũng hơi sợ ông ấy. Ông có vẻ khá khó tính:
dù còn trẻ như thế nào, nếu bạn không chơi tốt, dù là
thi đấu hay tập luyện, ông ấy sẽ mắng bạn chẳng
khác gì bạn là thứ rác rưởi và nhấn mạnh rằng bạn
cần phải làm tốt hơn, thay vì vài câu nói bông đùa.
Stuart luôn chân thành với các cầu thủ của mình,
nhưng ông không phải là mẫu người thích chạy sát
đường biên trong các trận đấu của đội trẻ để hò hét
chỉ đạo. Có lẽ đây cũng là điểm yếu của ông. Con trai
ông, Robert, cũng từng thi đấu trong đội, nhưng
Stuart dường như là người cha thứ hai đối với tất cả
chúng tôi. Và ông luôn muốn tạo ra một đội bóng
xuất sắc.
Mỗi đứa trẻ khi ấy đều muốn thi đấu cho Stuart và
chúng tôi đã có một tinh thần đoàn kết thực sự tuyệt
vời. Ông sắp xếp cho Ridgeway tham gia các giải
bóng đá tại Hà Lan và Đức, vì thế, chúng tôi có nhiều
kinh nghiệm thi đấu giống như các cầu thủ chuyên
nghiệp của Champions League hay một giải đấu
quốc tế vậy. Trong giai đoạn đó, những ông bố khác
của các cầu thủ cũng tham gia vào quá trình huấn
luyện chúng tôi. Bố tôi đảm nhận công việc huấn
luyện. Steve Kirby, thi đấu cho Ridgeway, có con trai
là Ryan, cũng vậy. Bố tôi cùng chạy với cả đội, và
huấn luyện các kĩ thuật cơ bản cho chúng tôi. Trong
khi đó, Steve giống như một chiến thuật gia, thường
hướng dẫn các cầu thủ thi đấu theo vị trí và chạy chỗ
khi không có bóng. Trong suốt quãng thời gian dài,
cả ba người đều ở đó, chúng tôi được chia ra làm các
nhóm nhỏ bởi lẽ không nhiều cậu bé ở độ tuổi của
chúng tôi để ý đến việc được huấn luyện. Ba người Steve, Stuart và bố tôi, rất hay tranh cãi, nhưng hầu
hết đều có nguyên do. Họ là những người chân thành
và đều muốn xây dựng một đội bóng xuất sắc nhất
có thể.
Và họ đã làm được điều đó. Tôi không biết bằng cách
nào mà ông Stuart có thể tìm ra các cầu thủ xuất sắc
trong đội: Ryan Kirby, Micah Hyde - hiện tại đang thi
đấu ở Watford, Jason Brissett - đang thi đấu cho
Bournemouth (lần cuối tôi nghe nói về anh ấy), và
Chris Day - người đang thi đấu ở vị trí tiền đạo cho
QPR. Robert, con trai của Stuart Underwood là một
ví dụ. Thực sự mà nói, khởi đầu của anh ấy không tốt
nhưng anh ấy luôn thi đấu chăm chỉ trong mỗi trận
đấu, và rồi tự hoàn thiện mình để trở thành một cầu
thủ xuất sắc trong đội. Đó là sự ghi nhận với anh ấy,
nhưng cũng là sự vinh danh đối với Stuart và phần
còn lại. Chúng tôi chưa bao giờ nghĩ anh ấy không đủ
khả năng thi đấu cho Ridgeway.
Stuart luôn thực hiện mọi động tác, mọi pha bóng
hết sức hợp lí. Chúng tôi có một sân cỏ tốt để thi đấu
các trận trên sân nhà, giống như một sân vận động
tại Ainslie Wood Sports Ground. Sân này chỉ cách
nhà tôi một quãng đường ngắn. Chúng tôi thường
tập luyện ở đó 2 buổi mỗi tuần. Stuart cũng sống
trên đường Larkswood gần đó, cạnh một công viên nơi có điều kiện cơ sở vật chất khá ổn, vì thế chúng
tôi thường tranh thủ tập luyện ở đây. Bằng cách này
hay cách khác, Stuart luôn cố gắng đảm bảo những
điều kiện tối thiểu mà chúng tôi cần phải có. Khi di
chuyển để thi đấu tại các trận đấu quan trọng như
chung kết, ông luôn nhắc nhở chúng tôi phải mặc áo
có cổ và thắt cà vạt. Và có một quy định hết sức đơn
giản, nhưng lại cực kỳ quan trọng, là nếu bạn không
tham gia tập luyện trong tuần thì bạn sẽ không có
tên tr...
 





