Viếng Lăng Bác - Bài giảng
Tuyệt thế Chiêu Hoàng

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hoa
Ngày gửi: 18h:24' 06-04-2024
Dung lượng: 1.4 MB
Số lượt tải: 1
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hoa
Ngày gửi: 18h:24' 06-04-2024
Dung lượng: 1.4 MB
Số lượt tải: 1
Số lượt thích:
0 người
https://thuviensach.vn
Table of Contents
Mục lục
Giới Thiệu
Phần I: Lý Thiên Hinh [1] Duyên Gặp Gỡ
[2] Có Bao Giờ Gặp Lại?
[3] Nghiệt Duyên
[4] Trưởng Nữ Thuận Thiên
[5] Nhà Lý Suy Vong
[6] Chùa Chân Giáo
[7] Tôi Ở Hoàng Cung
[8] Chiêu Thánh Hoàng Thái Nữ
[9] Trần Liễu, Cô Ấy Là Em Vợ Của Ngươi!
[10] Ván Cờ Của Trần Thủ Độ
[11] Chính Thủ Trần Cảnh
[12] Lên Ngôi, Lý Chiêu Hoàng
Phần Ii: Thiên Chương Hữu Đạo [13] Phía Đông Điện Ngọc An
[14] Nghi Ngờ Của Hoàng Đế
[15] Tâm Tình Của Hoàng Đế
[16] Bát Chè Ngọt Dịu
[17] Thiên Thiên, Chính Là Lý Chiêu Hoàng
[18] Trần Cảnh, Là Ta Tin Nhầm Người!
[19] Trận Mưa Điện Thiên An
[20] Rồng Hóa Phượng Hoàng
[21] Bệ Hạ Đã Có Chồng Rồi
[22] Chiếu Nhường Ngôi
[23] Đàm Tướng Quân
[24] Vợ Chồng
[25] Nàng Là Hoàng Hậu Của Trẫm
[26] Chuyện Của Thái Sư
https://thuviensach.vn
[27] Nhổ Cỏ Phải Nhổ Tận Gốc
[28] Nhà Lý Tận Diệt
[29] Chùa Duyên Ninh
[30] Hoài Vương Trần Liễu
[31] Đêm Đầu Tiên
[32] Con Trai Của Trần Liễu
[33] Phản Bội
[34] Tổn Thương
[35] Đừng Đi
[36] Hạnh Phúc Trong Tổn Thương
[37] Hoàng Thái Tử Ra Đời
[38] Món Quà Vô Giá
[39] Bác Của Thái Tử
[40] Yểu Mệnh
[41] Thương Tâm
[42] Luân Thường Đạo Lý
[43] Buông Xuôi
[44] Gặp Lại Quốc Sư
Phần Iii: Chiêu Thánh Công Chúa [45] Yên Sinh Vương
[46] Trưởng Tử
[47] Hậu Cung
[48] Tàn Khốc
[49] Phía Sau Chùa Chân Giáo
[50] Bình Yên Ở Đâu
[51] Chuyện Của Hoàng Hậu
[52] Hậu Duệ
[53] Ngoại Xâm
[54] Lê Tần
[55] Mùa Đông Ấm Áp
[56] Nước Cờ Liều Lĩnh
[57] Bao Lâu
[58] Chiến Tranh Qua Đi
https://thuviensach.vn
[59] Đời Người
[60 End] Hạ Màn
https://thuviensach.vn
Mục lục
Giới Thiệu
Phần I: Lý Thiên Hinh [1] Duyên Gặp Gỡ
[2] Có Bao Giờ Gặp Lại?
[3] Nghiệt Duyên
[4] Trưởng Nữ Thuận Thiên
[5] Nhà Lý Suy Vong
[6] Chùa Chân Giáo
[7] Tôi Ở Hoàng Cung
[8] Chiêu Thánh Hoàng Thái Nữ
[9] Trần Liễu, Cô Ấy Là Em Vợ Của Ngươi!
[10] Ván Cờ Của Trần Thủ Độ
[11] Chính Thủ Trần Cảnh
[12] Lên Ngôi, Lý Chiêu Hoàng
Phần Ii: Thiên Chương Hữu Đạo [13] Phía Đông Điện Ngọc An
[14] Nghi Ngờ Của Hoàng Đế
[15] Tâm Tình Của Hoàng Đế
[16] Bát Chè Ngọt Dịu
[17] Thiên Thiên, Chính Là Lý Chiêu Hoàng
[18] Trần Cảnh, Là Ta Tin Nhầm Người!
[19] Trận Mưa Điện Thiên An
[20] Rồng Hóa Phượng Hoàng
[21] Bệ Hạ Đã Có Chồng Rồi
[22] Chiếu Nhường Ngôi
[23] Đàm Tướng Quân
[24] Vợ Chồng
[25] Nàng Là Hoàng Hậu Của Trẫm
[26] Chuyện Của Thái Sư
[27] Nhổ Cỏ Phải Nhổ Tận Gốc
[28] Nhà Lý Tận Diệt
[29] Chùa Duyên Ninh
[30] Hoài Vương Trần Liễu
[31] Đêm Đầu Tiên
[32] Con Trai Của Trần Liễu
[33] Phản Bội
[34] Tổn Thương
[35] Đừng Đi
[36] Hạnh Phúc Trong Tổn Thương
[37] Hoàng Thái Tử Ra Đời
https://thuviensach.vn
[38] Món Quà Vô Giá
[39] Bác Của Thái Tử
[40] Yểu Mệnh
[41] Thương Tâm
[42] Luân Thường Đạo Lý
[43] Buông Xuôi
[44] Gặp Lại Quốc Sư
Phần Iii: Chiêu Thánh Công Chúa [45] Yên Sinh Vương
[46] Trưởng Tử
[47] Hậu Cung
[48] Tàn Khốc
[49] Phía Sau Chùa Chân Giáo
[50] Bình Yên Ở Đâu
[51] Chuyện Của Hoàng Hậu
[52] Hậu Duệ
[53] Ngoại Xâm
[54] Lê Tần
[55] Mùa Đông Ấm Áp
[56] Nước Cờ Liều Lĩnh
[57] Bao Lâu
[58] Chiến Tranh Qua Đi
[59] Đời Người
[60 End] Hạ Màn
https://thuviensach.vn
TUYỆT THẾ CHIÊU HOÀNG
ViVu
www.dtv-ebook.com
Giới Thiệu
TUYỆT THẾ CHIÊU HOÀNG, Tên cũ: Đại Việt Thiên tình sử
Tác giả: ViVu (vừa là gió vừa là tên)
Độ dài 60 chap (Gồm 3 phần: Lý Thiên Hinh, Thiên Chương Hữu Đạo,
Chiêu Thánh công chúa)
Sơ lược về thay đổi cột mốc lịch sử:
Lý Chiêu Hoàng (Lý Thiên Hinh) sinh năm 1208. (Lịch sử 1218)
Trận chiến chống Nguyên Mông lần thứ nhất 1247-1248. (Lịch sử 12571258)
Chiêu Thánh công chúa được gả cho Lê Phụ Trần năm 1248. (Lịch sử
1258)
Lý Chiêu Hoàng mất năm 1268. (Lịch sử 1278)
Tất cả những sự kiện là hệ quả của cuộc chiến chống Nguyên Mông lần
thứ nhất cũng được xảy ra sớm hơn lịch sử.
Những thay đổi nhằm hướng tới sự hợp lí của mạch truyện và độ tuổi của
nhân vật.
"Một năm nàng ở ngôi vua
Ngàn đời vẫn kể chuyện xưa Chiêu Hoàng."
https://thuviensach.vn
THAM KHẢO
"Đại Việt sử kí toàn thư"
"Việt Nam sử lược"
"Việt sử giai thoại II, III"
"Lý Chiêu Hoàng, một đời sóng gió"
"Mùa xuân Lý Chiêu Hoàng"
https://thuviensach.vn
TUYỆT THẾ CHIÊU HOÀNG
ViVu
www.dtv-ebook.com
Phần I: Lý Thiên Hinh [1] Duyên Gặp Gỡ
"Lý triều sử tích còn ghi
Cuối đời có một nữ nhi nắm quyền."
Kiến Gia năm thứ 12, Nhăm Ngọ, 1222.
Phú Thọ, mồng 10 tháng 3.
Nắng phủ vàng ươm trên những nương chè bạt ngàn và mơn mởn. Nơi
trời đất tiếp giáp, mây gối lên mây, núi chất lên núi. Một tà áo màu trăng
non tung bay trong gió. Mái tóc nàng đen nhánh, bồng bềnh và mềm mại,
cơ hồ nếu chạm mạnh sẽ tan ra như mây trời.
Con đường kéo dài đến tận cổng đền Hùng tấp nập dưới chân ngọn núi
Nghĩa Lĩnh, ngập mùi khói hương, ngập tiếng nói cười.
Hoàng cung có bao giờ được bình yên thế này đâu? Con người ở đó có
bao giờ được cười nói thế này đâu?
Nàng nhảy xuống ngựa, cẩn thận kéo áo trùm phía sau lên che khuất đi
nửa mặt rồi khẽ nhếch đôi môi hồng ngọt ngào, để lộ nụ cười khuynh thành.
Một bà lão ngồi ngay cổng đền, im lìm chìm trong khung cảnh náo nhiệt.
Bà ngồi bán lá chè, lá tiêu. Nàng thương quá, mua một lúc đầy hết cả hai
tay nải lá chè, tiêu của bà, để bà còn về chơi lễ.
"Dẫu ai đi ngược về xuôi
https://thuviensach.vn
Nhớ ngày giỗ Tổ mùng mười tháng ba"
Dòng người tấp nập đẩy nhau, kéo dài đến tận đền Thượng trên đỉnh núi.
Ai ai cũng xúng xính lễ phục, những nụ cười e thẹn thi thoảng lại làm chao
đảo không gian. Nàng hòa vào dòng người, nô nức nhìn lên đền Hạ sừng
sững trên cao, mùi thơm ngào ngạt của lễ tam sinh làm con người ta thật rạo
rực lạ kì. Nghe đâu nơi đây xưa kia mẹ Âu Cơ trong truyền thuyết đã sinh
ra bọc trăm trứng.
Nắng đã lên cao, nàng rời khỏi lối chính, men ra sau đền Thượng. Đi mãi
thì thấy một cái hồ nước được xây giữa một khoảng sân rộng, lọt thỏm
trong một rừng trúc xì xào xanh mướt. Nàng ngồi xuống thành hồ, đưa tay
chạm vào làn nước lạnh buốt da.
-Cô em đi đâu lạc đến đây?
Tiếng nói pha lẫn giọng cười trêu hoa ghẹo nguyệt bất ngờ xuất hiện phía
sau lưng nàng.
Một đám nam nhân tiến lại gần, một tên ăn mặc như công tử trong kinh
thành, tay áo viền vân họa, viên lĩnh chấm gót màu đồng, tay hắn phe phẩy
một chiếc quạt giấy in hình núi non. Phía sau là năm, sáu tên gia nhân.
-Cô em sao chút lời vàng ngọc cũng không cho ta được nghe?
Nàng luồn tay vào trong lớp áo choàng, siết chặt thanh gươm. Hắn bật
cười lớn, gập mạnh cây quạt, giễu cợt nhìn nàng. Bọn chúng càng ngày
càng sấn tới.
-Cô em đừng sợ, ta chỉ là muốn làm quen với cô em.
-Ta không có hứng thú.
Bổn công chúa ngươi muốn đụng đến là đụng đến sao?
https://thuviensach.vn
Giọng cười hắn khàn khàn như một kẻ say rượu.
-Giọng nói còn như gió như sương thế kia, dung mạo chắc hẳn cũng
nghiêng nước nghiêng thành, để bổn công tử ta chiêm ngưỡng một chốc
nào!
Hắn sấn tới, đưa tay về phía áo choàng của nàng. Gươm nàng chưa kịp
tuốt khỏi vỏ. Từ đâu, một hòn đá lao thẳng vào bàn tay tên nam nhân kia.
Hắn hoảng hồn thét lên rồi phản xạ rụt tay lại. Đám gia nhân hốt hoảng vây
lại.
-Công tử không sao chứ?!
Hắn ngay lập tức đưa mắt nhìn về phía kẻ dám làm hắn đau, hai con mắt
phừng phừng lửa giận. Từ ngày cha sinh mẹ đẻ đến giờ, lần đầu tiên có kẻ
nào là người sống mà dám làm tổn hại đến hắn.
-Là tên nào? Còn dám ném đá bổn công tử?
Nàng liếc nhìn về phía đó.
Từ phía sau rặng trúc, một nam nhân bước ra, chậm rãi và điềm nhiên
như y chẳng hề đắc tội với đám công tử kia.
Nàng khẽ nheo mắt vì ánh nắng lóa mắt. Sao người đó đến lại mang theo
chói chang như vậy, khuất lấp cả mọi thứ xung quanh.
Nam nhân ấy, một thân hắc y, so với lễ hội hôm nay có phần kém sắc.
Nước da rám nắng, người cao gần năm thước, vai ngực nở nang. Điều đáng
chú ý hơn cả, y có một gương mặt anh tuấn vô cùng. Ngũ quan hài hòa, đôi
mắt sâu hút, sống mũi cao và thẳng tắp.
Mãi đến lúc y khẽ đằng hắng, bọn người kia mới ngưng cảm thán mà lấy
lại vẻ hung tợn của mình.
https://thuviensach.vn
-Tên kia! Ngươi có biết ta là ai không hả?
-Ta giữa đường thấy bất bình thì ra tay tương trợ, không cần biết là ai.
Tên công tử nhếch mép cười đểu.
-Xem ra ngươi không phải là người ở đây. Để ta nói ngươi biết...
Nam nhân khi nãy đưa tay ra trước hắn. Hắn mắt tròn mắt dẹt nhìn y.
-Ta đã nói là không cần biết, cũng không muốn biết.
Nàng nhìn y, người này nhìn mãi cũng không ra thiếu gia nhà nào, cách
ăn mặc khá bình dân, sao có gan chống đối tên công tử này chứ!
Hắn giận điên người, phất tay ra hiệu cho lũ gia nhân động thủ. Bọn
người phía sau hắn bắt đầu nhặt nhạnh những khúc cây khô to tướng làm vũ
khí, lăm lăm hướng về phía nam nhân áo đen.
-Ta không hề có ý muốn đánh nhau với các người, chỉ là muốn đưa cô gái
này đi.
Nãy đến giờ y mới quay sang nhìn nàng.
-Thứ ta đã muốn có, kẻ khác không được lấy đi, trừ phi thứ đó không ai
có được nữa!
Hắn nghiến răng thốt từng chữ một. Y bật cười.
-Được thôi.
Nói rồi, y dùng chân đá một khúc cây dưới đất lên thủ thế. Bọn chúng hét
lên rồi ào đến bao vây hai người. Cùng lúc chống đỡ sáu tên, tả đột hữu
xông, y một tay bảo vệ người con gái chỉ cao đến vai mình phía sau, một
tay đối phó với bọn người ỷ đông hiếp yếu.
https://thuviensach.vn
-Các ngươi làm gì vậy? Mau đứng dậy đánh hắn!
Tên công tử sốt ruột, bọn gia nhân tên thì trọng thương, tên thì sợ quá
chạy biến đi mất.
Hắn nghiến răng tức giận đến nỗi hai thái dương lồm cồm gân xanh lét,
rút gươm đeo bên người rồi gào lên lao đến.
Y nghe tiếng vung gươm, lập tức quay ra sau đẩy người nàng vào lòng
mình. Nàng giật bắn mình đẩy y ra, cánh tay y sượt ngang lưỡi gươm, máu
tươi chảy xuống. Nàng trợn mắt nhìn vết thương chỉ cách mặt mình vài
phân. Y đang ở rất gần nàng, chăm chú nhìn vào đôi mắt của nàng rồi tự
nhiên nhoẻn miệng cười.
-Cho ta mượn thanh gươm một chốc!
Nói rồi y tuốt gươm nàng đang đeo bên người ra khỏi vỏ, lao đến đón
nhát gươm đang điên cuồng giáng xuống. Nàng ngây ngốc nhìn y.
Kĩ thuật dùng gươm của nam nhân này không phải dạng tầm thường,
chứng tỏ gia đình có chút quý tộc, thảo nào dám đối kháng với tên công tử
kia. Y vờn hắn, nhất định là đang vờn hắn. Hắn ra đòn hết sức, còn y chỉ
như hạc múa, phẩy một tay đã đỡ được đòn.
Một lúc sau y chán rồi, quật mạnh tay chém phăng thanh gươm của hắn
ra xa. Hắn mất thế ngã nhào ra sau, lồm cồm lết lùi lại.
-Như vậy đã đủ chưa?
Y hạ gươm rồi hất cằm ra chiều cho hắn đi. Hắn sợ sệt đứng dậy, ánh mắt
vẫn không cam tâm. Cuối cùng cũng quay đầu bỏ chạy, không quên để lại
câu hăm dọa thường trực.
-Ngươi chưa xong với ta đâu!
https://thuviensach.vn
Nam nhân áo đen quay đầu nhìn nàng, nàng vẫn ngây ra đó, im lặng cố
hữu.
-Được rồi, trả gươm cho cô, đừng tự làm đứt tay mình nhé cô bé!
Nàng đón lấy thanh bảo gươm, cảm thấy lòng bức bối khó chịu.
-Ai là cô bé? Mong công tử cẩn trọng!
Y nhìn cô gái mong manh chỉ cao tới vai mình rồi phì cười.
-Được rồi, về nhà đi, chắc là cha mẹ đang mong lắm đấy!
Nàng tức lắm, ở hoàng cung ai cũng xem nàng là một đứa trẻ, nàng
không tin ra khỏi cung rồi vẫn có người nghĩ nàng không phải là người lớn.
Y toan rời đi.
-Ngươi đứng lại đó!
Y hơi bất ngờ, hình như nàng giận thật.
-Vậy được, mong tiểu thư thứ lỗi, nhưng đó không phải là giọng điệu của
một người nói với ân nhân của mình.
Y nhìn lớp áo choàng kéo thấp, chỉ thấy nàng nhếch môi cười, đôi môi
hồng tuyệt mĩ.
-Cảm ơn công tử, nhưng ta vốn dĩ không cần công tử đây ra tay nghĩa
hiệp, e là công tử đã quản chuyện bao đồng rồi.
Y bật cười lớn, giọng cười mang chút mỉa mai.
Ngay lập tức, thanh gươm trong tay nàng vung lên, nhanh như một tia
chớp, đem theo một luồng gió đầy sát khí.
https://thuviensach.vn
Thanh gươm dừng lại ngay sát cổ y, gần đến nỗi chỉ cần y thở thôi da
cũng chạm vào lưỡi gươm. Nhưng hình như y cũng đang nín thở. Hai con
mắt y bây giờ tròn như trăng rằm, không hề dao động, tất cả đặt hết lên
người con gái đang kề gươm lên cổ mình. Thật sự y không thể thở được,
cũng không thể thốt ra bất cứ lời nào.
Thật sự là quá hoàn mĩ.
Gió thổi tung tà áo choàng chắn trước mặt nàng, tung cả mái tóc mềm
như mây kia, để lộ gương mặt trắng ngần thanh tú, đôi mày nhíu chặt giận
dữ nhìn y. Y không ngờ trên đời này lại có làn da nào trắng đến như thế, đôi
môi nào hồng đến như thế, đôi mắt nào xao xuyến đến như thế.
Nàng nhận ra mình đã để lộ dung nhan, vội thu gươm. Không nên dây
dưa ở đây nữa, nàng nên hồi cung trước khi mọi chuyện trở nên nghiêm
trọng.
-Ngươi tên họ là gì, ở đâu, sau khi hồi gia ta sẽ cho người đến báo đáp.
Lúc này y mới phì cười, hiền lành nhìn nàng.
-Trước giờ ta hành hiệp trượng nghĩa đều không cần báo đáp. Nếu tiểu
thư đã hỏi, ta cũng trả lời. Ta tên Cảnh, họ Trần.
Nàng lập tức chau mày.
Họ Trần.
Mấy năm qua nàng được dạy về chính sự, không phải không biết họ Trần
đang có thế lực ra sao trong triều.
Nàng quay đi cố giấu sự thất vọng. Tên họ Trần này dù nàng có ơn với
hắn, cũng hy vọng không ngày gặp lại. Chỉ cần là người họ Trần, nàng nhất
định sẽ cẩn trọng. Ai biết được tên này có phải do vị Thái úy phụ chính
https://thuviensach.vn
Trần Tự Khánh gửi đến hay không, và tất cả bọn người khi nãy là một vở
kịch.
Nhưng nàng nhìn cánh tay y đang rỉ máu. Nếu là diễn kịch cho nàng xem
thì công sức đổ ra không ít rồi.
-Ta cũng đã nói tên của mình ra, theo lí thì tiểu thư nên cho ta biết nên
xưng hô thế nào?
Nàng lưỡng lự hồi lâu rồi nói.
-Mọi người đều gọi ta là Thiên Thiên, ta không thể nói ra tên của mình
được.
Y cũng gật gù, xem ra nàng là tiểu thư đài các, không muốn để nhiều
người biết mình ra ngoài dạo chơi.
-Được rồi, coi như ta làm tròn trách nhiệm một ân nhân, ta đưa cô xuống
núi, nơi này không lưu lại lâu được!
Nàng có chút bối rối về người này. Y có phải là nội gián như nàng nghi
ngờ hay không? Nơi này liệu có tai mắt của Trần Tự Khánh?
https://thuviensach.vn
TUYỆT THẾ CHIÊU HOÀNG
ViVu
www.dtv-ebook.com
[2] Có Bao Giờ Gặp Lại?
Nàng leo lên ngựa, áo trùm đã kín mặt từ bao giờ. Cảnh cũng nhảy phóc
lên yên, nhìn nàng lại kín đáo không để lộ chút dung nhan rồi phì cười.
Hai con ngựa thản nhiên đi dọc con đường sỏi đá, hai bên là bạt ngàn
ruộng lúa. Nàng vẫn không ngừng suy nghĩ về tên nam nhân đang hộ tống
mình, hắn có phải là nội gián? Nàng có cần tương kế tựu kế đối phó với
hắn, đối phó với Phụ chính Trần Tự Khánh, đối phó với cả thế lực họ Trần?
-Máu anh vẫn không ngừng chảy.
-Tôi biết.
Đoạn đường dài đã làm thay đổi cách xưng hô và cả cái nhìn về đối
phương của hai người. Y cũng chẳng coi nàng là một đứa trẻ nữa.
-Cô đến đây một mình sao?
-Chẳng phải anh cũng thế sao?
-Cô đã bao nhiêu tuổi nhỉ?
-Anh có biết nam nhân không nên hỏi tuổi của nữ nhân không?
Cảnh lúng túng xoa gáy, nom rất đáng yêu. Thật ra nàng nhìn y, y cũng
trạc tuổi nàng, chỉ là y rất cao, rất to lớn nên cảm tưởng y lớn rồi, chứ
gương mặt y cũng non nớt kém gì nàng đâu.
-Mười lăm.
https://thuviensach.vn
Nàng khẽ nói.
Cảnh giật mình.
Không phải chứ. Hai người họ lại có thể bằng tuổi nhau.
-Sao?
Y phì cười, nhún vai.
-Cô ở Thăng Long sao?
-Phải.
-Ở chỗ nào trong Thăng Long?
-Anh hỏi để làm gì?
-Tôi đã từng đến Thăng Long nhiều lần, cũng khá thông thuộc đường ở
đó.
Nàng nghi hoặc nhìn y. Tên nam nhân họ Trần này lại còn muốn biết
nàng sống ở đâu. Thấy nàng dò xét nhìn mình, Cảnh thở dài.
-Được rồi, cô không nói cũng không sao, tôi cũng không gặn hỏi làm gì.
Chỉ là muốn cô thong thả một chút, tôi vốn xuất thân ở làng chài cá ở Hải
Ấp, không có gì phải đề phòng.
Nàng cười hiền, kéo nhẹ áo choàng xuống nhìn Cảnh.
-Kiếm thuật giỏi như vậy, có thể xuất thân từ làng chài cá sao?
Cảnh nhún vai. Cảnh không nói dối. Từ đời ông nội y, Trần Lý, họ Trần
đã trở thành một cự tộc có thế lực ở Hải Ấp. Dù sống trong nhung lụa, y
vẫn thích ra biển, cùng lao động và tập luyện với những anh em làng chài.
https://thuviensach.vn
-Cô ra ngoài một mình như vậy, không lẽ cha mẹ không lo lắng à?
Thật ra Cảnh rất lấy làm lạ. Một tiểu thư xinh đẹp đến như thế, lại không
đem theo bất kì gia nhân nào, đơn thương độc mã đến một nơi xa lạ.
-Tôi trốn nhà đi.
-Vậy cũng được sao?
-Tôi cũng không còn nhỏ nữa.
-Nữ nhân ra ngoài một mình rất nguy hiểm, thời cuộc lại loạn thế này.
Nàng chau mày. Mấy năm nay triều đình chia hai phe, thế lực họ Đàm và
họ Trần thay nhau tranh đấu, thiên hạ cũng đại loạn, đến cả một tên chài
lưới còn nhận thức được chuyện đó.
Bất chợt, từ đằng sau truyền đến những tiếng vó ngựa dồn dập. Cảnh lập
tức quay phắt đầu lại, chau mày quan sát.
-Không xong rồi!
Nàng quay sang nhìn y, rồi lo lắng nhìn ra sau.
-Là bọn người ban nãy ư?
-Rất có thể, cô chạy trước đi, cứ để cho tôi.
-Không cần anh nghĩa hiệp.
Nàng quay đầu ngựa, trùm kín áo choàng. Cảnh nhìn cô gái bướng bỉnh
bên cạnh, trong lòng có chút ấn tượng.
Chưa đầy một khắc, một đám người xuất hiện. Cầm đầu không ai khác
chính là tên công tử bị Cảnh dọa cho sợ chết khiếp trên đỉnh núi Nghĩa
https://thuviensach.vn
Lĩnh, hắn ngạo nghễ ngồi trên lưng ngựa. Lần này hắn quyết tâm trả mối
nhục, dẫn theo tốp người lăm lăm khí giới, chắc cũng phải đến hai chục tên.
-Có còn muốn đối phó với chúng không hả?
Cảnh nhìn thấy nàng khẽ hoang mang, cất giọng trêu. Nàng liếc y, thu
vào tầm mắt nụ cười đầy mỉa mai.
-Cũng đâu thể để ân nhân bỏ mạng thê thảm dọc đường thế này, nhỉ?
Y bật cười, rồi huých ngựa đi lên trước.
-Chẳng hay công tử còn muốn hỏi chuyện gì nữa, mà phải kéo người đến
tận đây?
-Không có kẻ nào phản kháng ta còn sống mà quay trở về!
Hắn nghiến răng ken két, nhưng vẫn cố thu người ngựa lùi ra sau bọn thị
vệ đi theo. Cảnh nghiêng đầu giễu cợt nhìn một lượt mấy tên kia.
-Ta nói, công tử xem, công tử dẫn ít người thế này đến để đối phó với ta,
có phải là quá xem thường ta rồi không?
Hắn cắn răng gắt lớn.
-Khẩu khí cũng lớn đấy! Ngươi đi mà nói với Diêm Vương! Lên!
Đồng loạt bọn chúng xông lên, gươm đao sắc bén lao về phía Cảnh. Y
xoay người phóng về phía nàng rồi ghé sát nàng.
-Đắc tội với cô một lát nhé!
Nàng còn ngây người ra chưa hiểu thì bị y ôm ngang người phi khỏi
ngựa, y rút thanh gươm nàng đeo bên người ra, lần thứ hai rồi!
-Này!
https://thuviensach.vn
-Im lặng nào!
Cảnh nhìn một lượt chục tên trước mặt, tay đẩy nàng vào lòng.
-Giao cho ta vị tiểu thư ấy, ta sẽ tha mạng cho ngươi!
Tên công tử ngồi yên vị trên ngựa xem kịch hay, giảo hoạt cười nhìn
nàng lọt thỏm trong vòng tay y.
Cảnh ghé xuống nhìn nàng.
-Cô muốn thế nào?
-Lúc này anh còn đùa được sao?
Cảnh cười rồi ngạo nghễ vung gươm về phía bọn thị vệ.
-Tiểu thư đây không chịu đi với các ngươi rồi, biết làm sao đây hả?
Dứt lời, đám người đó giận dữ xông lên. Cảnh cũng tắt ngấm nụ cười,
đẩy nàng ra xa. Thanh gươm y bắt ngang qua trên bày tay, đỡ hàng chục
thanh gươm đè xuống mình, máu tuôn ra thấm đỏ tay áo. Nàng kinh hãi
nhìn sức mạnh của y, thật không phải dạng tầm thường, thân thủ của tên này
vốn không có người địch lại.
Cảnh gồng mình hất tung hàng chục thanh gươm ra, bọn chúng loạng
choạng lùi lại, kinh hoàng cảm thán sức mạnh của tên nam nhân máu me
dính bê bết trước mặt. Hai con mắt y giờ đỏ ngầu, hai thái dương chằng chịt
những gân xanh.
-Các ngươi còn đứng đó làm gì? Mau lấy mạng hắn!
Cảnh dùng chân nhấc một thanh gươm dưới đất lên, hai tay song gươm
vào thế.
https://thuviensach.vn
-Muốn sống, mau rời khỏi.
Bọn chúng nghe xong câu đó, máu giận lại sục sôi.
Hai bên giao đấu, tiếng gươm va vào nhau nghe gai người. Nàng lo lắng
nhìn Cảnh, thật ra y rất mạnh, rất khỏe, kĩ thuật cũng rất tốt, nhưng căn bản
không địch lại được hai chục tên, chắc chắn y sẽ đuối sức, và nàng thì
không thể chạy trốn bỏ y ở đây được. Và điều này cũng khiến nàng chắc
chắn, y không phải do Trần Tự Khánh cử đến, vì y đang liều cả mạng sống
bảo vệ nàng.
Nàng leo lên ngựa, xông đến chỗ người đang giao đấu, con ngựa gặp
người nhảy dựng lên hí vang trời. Bọn chúng đều nhảy ra hai bên né vó
ngựa.
-Mau đi!
Trần Cảnh nhảy phóc lên lưng ngựa, giật lấy dây cương rồi huých mạnh
con ngựa. Nó lao đi điên cuồng.
-Mau đuổi theo!
Tên công tử tuyệt đối không chịu ấm ức, hắn gào lên.
Trần Cảnh cầm chặt dây cương, máu thấm ra đỏ thẫm, nàng lo lắng nhìn.
-Mới đó đã cảm động rồi sao?
-Anh còn tâm trạng để đùa sao?
Đằng sau vẫn truyền đến tiếng hô hào truy đuổi của bọn chúng.
-Trước mặt là khu chợ rồi!
https://thuviensach.vn
Nàng nheo mắt nhìn ra trước, con đường trống trơn, hai bên là nương
chè, biết chạy thục mạng đến bao giờ nữa chứ, phải có kế thôi!
Nàng sực nhớ ra rồi cúi xuống bên hông con ngựa. Cảnh hoảng hồn đỡ
lấy nàng, tưởng nàng ngã.
-Này! Cô sao thế?
Nàng không nói, đưa tay vào tay nải đang mắc lủng lẳng, lấy ra một nắm
lá.
Nàng vò nát đám lá đó.
-Cô đang làm gì vậy?
Là lá tiêu! Nàng đã đọc được trong sách.
Con ngựa bỗng nhiên hí lên, nàng chồm người ra sau nhìn bọn chúng.
-Này! Cẩn thận kẻo ngã!
Cảnh vòng tay đỡ ngang eo nàng.
Nàng tung đám lá vò nát ra sau, chúng cuốn theo gió bay về phía bọn
người dữ tợn đuổi theo. Bất chợt, ngựa của bọn chúng hí lên vang trời rồi
giãy đạp tứ tung, không chạy được nữa. Cảnh ngoái đầu nhìn, thích thú cười
lớn.
-Đó là gì vậy? Thật thú vị!
-Mau thúc ngựa chạy nhanh!
Con ngựa thấm mệt rồi, nó dừng chân lại ngay tại cổng vào một ngôi làng
nhỏ. Trần Cảnh leo xuống ngựa, đưa tay đỡ nàng. Nàng thấy bàn tay y bê
bết máu, thật ra có chút cảm động. Cảnh thấy nàng trầm ngâm mới phát
https://thuviensach.vn
hiện mình đưa một bàn tay đầy máu tanh cho một tiểu thư nắm lấy, toan rụt
lại. Nàng giữ tay y rồi bất chấp máu me mà vịn vào đó leo xuống ngựa, đi
một mạch đến một quán ăn. Y bần thần đứng lại đó cùng con ngựa, hết nhìn
nàng lại nhìn bàn tay mình.
Nàng quả thật là một nữ nhân hiếm có.
-Thiên Thiên, cô đi đâu vậy?
Nàng bảo y chờ một chốc, vậy mà đi mãi mới về, làm y sốt ruột.
Nàng đặt lên bàn một cuộc vải băng bó.
-Tự băng cho mình đi.
-Cô không giúp tôi sao?
-Nam nữ thụ thụ bất thân, anh không hiểu đạo lí đó sao?
-Vậy thì suốt chặng đường từ nãy đến giờ...
-Đó là do tình thế nguy cấp, không thể làm khác.
Nàng không nhìn y, nhìn một bàn thức ăn y đã gọi sẵn.
Cảnh bật cười, cầm cuộn vải lên quấn qua loa trên tay.
-Ở đây cũng sắp đến Thăng Long, anh cũng không cần đưa tôi đi nữa, trở
về dưỡng thương đi.
Cảnh tự nhiên cảm thấy không nỡ xa nàng.
-Đã đến đây rồi, tôi vẫn nên đưa cô...
-Ở đây tôi có người quen, anh yên tâm.
https://thuviensach.vn
Y thấy hơi buồn. Có duyên mới gặp, không biết ngày sau còn gặp lại hay
không?
-Vậy, tôi còn có thể gặp lại cô chứ?
Nghe đến đây, nàng hơi sững lại. Thật ra trong lòng nàng không muốn
dính dáng đến bất kì người họ Trần nào, nhưng cũng cảm thấy con người y
rất tốt, nói năng không gò bó khuôn phép, tính tình phóng khoáng, một
bằng hữu không tồi.
-Gặp lại để làm gì? Anh cứu tôi, tôi cũng đã cứu anh, hai chúng ta không
ai nợ ai, từ nay về sau ai đi đường nấy.
Nàng tuyệt tình nói.
Dẫu sao họ Trần vẫn là họ Trần.
Trần Cảnh tự nhiên thấy nhói lòng. Lần đầu tiên một cô gái đem lại cảm
giác không muốn rời xa cho y. Trước giờ ở Hải Ấp, biết bao nhiêu nữ nhân
trong vùng được gửi đến xin làm dâu nhà họ Trần, ai cũng xinh đẹp như
hoa. Nhưng y chẳng vừa mắt ai, y lại thấy bọn họ chẳng qua chỉ thích cái
quyền thế nhà họ Trần, cái tủ tiền của nhà họ Trần mà thôi!
Nhưng nàng thì khác, ngay tới cái tên, Thiên Thiên, đã thấy không ai
sánh bằng.
--Thiên Hinh ngồi xuống bàn, nhìn lên chiếc gương đồng. Nàng đã thay y
phục, trở lại làm công chúa cành vàng lá ngọc, bị giam lỏng trong bốn bức
tường thành. Và nếu nàng đoán không nhầm, vài khắc nữa thôi phụ hoàng
nàng sẽ bước vào, đem theo lửa giận ngút ngàn mà giáo huấn nàng.
Một cung nữ chạy vội vào.
https://thuviensach.vn
-Công chúa, bệ hạ đến rồi.
Nàng ôm đầu khổ sở.
-Ta không ra đó đâu, cứ nói ta ngủ rồi.
-Con còn muốn trốn ta?
Giọng Lý Huệ Tông như sấm dậy, đùng đùng truyền tới, như nàng tưởng
tượng, lửa giận ngút ngàn.
Thiên Hinh đứng bật dậy, cung nữ trong phòng đều lui ra.
-Phụ hoàng!
Nàng cười, chạy lại dụi dụi đầu vào người Huệ Tông.
-Phụ hoàng, con chẳng phải đã về nhà an toàn và không sứt mẻ gì hay
sao?
Huệ Tông nghiêm nghị nhìn nàng, ánh mắt không đùa giỡn chút nào.
Nàng chồm lên xoa xoa thái dương Huệ Tông.
-Người xem, không nên nhăn nhó quá, sẽ mau già, trong phòng này có ai
đâu, người thị uy với ai chứ hả?
-Con bé này, ta không nghiêm nghị với con, con sẽ ngoan ngoãn mà chịu
yên phận trong cung sao? Là ai đưa được đứa con gái cứng đầu cứng cổ này
của ta về vậy?
-Là Đàm Thu ạ.
-Quả là chỉ có Đàm Thu nói kiên nhẫn đi theo con!
https://thuviensach.vn
Hàng chân mày Huệ Tông giãn ra, ánh mắt tự nhiên trìu mến hẳn. Đúng
là không thể không mềm lòng với cô công chúa yêu quý của người.
Huệ Tông đưa tay xoa đầu nàng, người thích xoa đầu nàng lắm, vì nàng
không gắn trâm ngọc hoa cài gì lên tóc cả. Nhiều khi người còn mong cô
con gái bé bỏng này đừng lớn nhanh quá, để người không phải gả nó đi
sớm, người không nỡ.
Lý Huệ Tông được cả thiên hạ bàn tán, chẳng biết là ca tụng hay trách cứ,
là một ông vua si tình và chung tình. Mười hai năm ở ngôi rồi, người chỉ có
duy nhất một chính thê, Hoàng hậu Trần Thị Dung. Nhiều lần An Toàn Thái
Hậu họ Đàm, là mẹ ruột của người, bắt người tuyển phi, người cũng nhất
quyết khước từ.
Trớ trêu, Hoàng hậu Trần Thị Dung chỉ sinh được hai người con gái,
Thuận Thiên và Thiên Hinh. Thiên Hinh giống Trần Thị Dung như đúc.
Nàng từ nhỏ đã hiểu chuyện, thông minh, yêu thích kiếm pháp, giỏi cả văn
võ lẫn cầm kì thi họa, người rất lấy làm tự hào, một mực thương yêu.
Đến nỗi mà công chúa rạng sáng trốn khỏi hoàng cung đi chơi, người
cũng không biết làm sao để trách mắng được.
-Lần sau có đi đâu, con cứ nói với Đàm Thu một tiếng. Hắn đi theo bảo
vệ con.
-Kiếm pháp con tốt như vậy, cần có người bảo vệ sao, người yên tâm phụ
hoàng!
-Thời cuộc loạn rồi, vẫn là nên cẩn thận một chút.
Tự nhiên nàng bất giác nghĩ đến Trần Cảnh. Lúc đó, nàng tuyệt tình như
vậy, hi vọng cũng đoạn tuyệt duyên gặp gỡ.
Tiếc một bằng hữu, trách là trách hắn mang họ Trần!
https://thuviensach.vn
TUYỆT THẾ CHIÊU HOÀNG
ViVu
www.dtv-ebook.com
[3] Nghiệt Duyên
Khu chợ tự nhiên nhộn nhịp hẳn lên, nữ nhân không kể là tiểu thư đài các
hay dân nữ đều chen chúc nhau, xuýt xoa ngắm mỹ nam bước ra từ trong
tranh vẽ. Nam nhân kia mặc giáp bóng ngời, oai phong uy vũ, dáng người
cao ráo chắc nịch, vai rộng vững chãi. Người ấy đi dọc con phố, tay nắm
chắc thanh bảo gươm đeo bên hông, tiêu sái ngời ngời. Mỗi lần y nhoẻn
miệng cười chào các bô lão đi ngang, lúm đồng tiền duyên và sâu hoắm
hiện rõ mồn một trên gương mặt rõ là anh tuấn, có phần rám nắng nhưng
vẫn toát lên sự sáng sủa, thông minh. Những cô gái dọc đường đứng cười
khúc khích, mặt e thẹn mỗi lần ánh mắt nam nhân kia đưa vô tình hướng
đến mình.
Đàm Thu là cháu họ của Đàm Thái hậu, cũng trạc tuổi Thiên Hinh công
chúa nên được giao trọng trách bảo vệ nàng, cả hai từ nhỏ đã lớn lên bên
nhau. Tình cảm giữa hai người luôn là đề tài bàn tán của các cung nữ trong
cung. Nào là thanh mai trúc mã, nào là liếc mắt đưa tình. Càng lớn, Thiên
Hinh càng xinh đẹp, Đàm Thu càng anh tuấn. Trai anh hùng, gái thuyền
quyên, cả kinh thành đều đồn đại chắc chắn Lý Huệ Tông sẽ gả Thiên Hinh
công chúa cho Đàm Thu. Thế lực họ Đàm trước tin đồn này là kẻ hí hửng
nhất, như hổ mọc thêm cánh, vì ai cũng biết Huệ Tông thương yêu Thiên
Hinh công chúa ra sao.
Đàm Thu đi về quán cũ, nơi y hay ngồi nghỉ ngơi sau buổi tuần tra, vừa
gọi một vò rượu thì đã giật mình nhìn một tên nằm vắt vẻo trên mái che
trước mặt.
-Đàm Thu! Lâu quá không gặp!
https://thuviensach.vn
Đàm Thu bật cười rồi ra hiệu cho tên kia xuống cùng uống rượu, y lập
tức phi xuống.
-Trần Cảnh! Đi đâu biệt tăm thế!
Cảnh phì cười rồi uống một hớp rượu.
-Vẫn là rượu anh mua là ngon nhất!
Đàm Thu cười cười rồi lắc đầu.
Trần Cảnh và Đàm Thu biết nhau từ lần truy bắt một tên cướp. Khoảng
tám năm về trước. Lúc ấy cả hai chỉ là những đứa trẻ hiếu động, muốn hành
hiệp trượng nghĩa, suýt nữa thì nguy hiểm đến tính mạng. Nhờ đó mà kết
thành anh em, tám năm qua vẫn luôn đối với nhau rất tốt. Đàm Thu nhiều
lần nghĩ về việc hai họ tranh đấu, nhưng thấy Cảnh thật thà, lại chẳng màng
thế sự, rất đơn thuần nên cũng không quan tâm đến chuyện hắn họ gì nữa,
cứ thế là bằng hữu thôi.
-Lần này vào Thăng Long một mình à?
-Đến Thăng Long mua trái vải cho anh trai.
-Nhà anh như thế cũng phải đích thân đi sao?
-Thì đi đây đi đó, ở mãi một nơi chán lắm!
Cảnh nói vậy thôi, chứ y giành lên kinh thành mà. Y hy vọng gặp may.
-Này, khi nãy anh làm náo loạn ở khu chợ, biết tôi đã nghe thấy gì
không?
Đàm Thu nhấp một ngụm rượu rồi lắc đầu.
-Không cần biết.
https://thuviensach.vn
-Này! Anh tỏ ra hứng thú một chút đi, câu chuyện có vẻ hay lắm!
Đàm Thu vẫn tỏ vẻ bất cần cố hữu, nhưng vẫn dưng dửng để Cảnh kể.
-Nghe đâu, anh sắp được Hoàng thượng gả công chúa?
-Là đám người đó rỗi hơi đoán già đoán non, anh tin làm gì cho mệt!
-Cũng có chỗ đáng tin mà, anh nghĩ xem, anh và công chúa ấy từ nhỏ đã
lớn lên bên nhau.
-Anh nói nghe như thân thiết lắm, ta phải đứng cách công chúa ít nhất
năm thước, không được nói chuyện riêng với công chúa, cũng không được
đùa giỡn.
-Nhưng đó là Hoàng thượng gả, đâu phải công chúa tự mình gả cho anh?
-Cái tên này!
Đàm Thu phì cười đấm lên vai Cảnh. Tiếng cười rôm rả cả góc quán.
Kiến Gia năm thứ mười ba, Quý Mùi, 1223.
Tháng 8 âm lịch.
Thuận Thiên công chúa là một nữ nhân xinh đẹp, so với Thiên Hinh, vẻ
đẹp của nàng sắc sảo hơn, già dặn hơn. Nàng là một thục nữ, tinh thông
cầm kì thi họa, một tinh hoa của Đại Việt. Đã nhiều lần hai thế lực họ Đàm
và họ Trần dâng sớ xin được gả Thuận Thiên cho các trưởng nam, Huệ
Tông vẫn sợ thế sự có chuyển biến mà vẫn chưa dám quyết định.
Nàng đang ngồi trước gương đồng, để yên cho cung nữ vấn tóc, cài trâm.
Nàng nghiêng đầu ngắm nhìn mình trong gương, nở một nụ cười tuyệt mĩ.
-Công chúa, hôm nay người rất đẹp.
https://thuviensach.vn
Nô tì đi theo Thuận Thiên không ngớt những lời hoa mĩ khen lấy khen
để, mỗi ngày đều khen mấy chục lần. Vậy mà mỗi lần như thế Thuận Thiên
vẫn cười lấy làm tự hào.
-Phí công hôm nay đẹp như thế mà phải xuất cung đi cùng phụ hoàng.
Hôm nay Lý Huệ Tông vi hành về vùng ven biển, sẵn là một dịp để nghỉ
ngơi, cũng là để cho cô con gái bé bỏng Lý Thiên Hinh của người được
thỏa sức đi đây đi đó. Hơn một năm từ lúc bị cấm cửa vì dám trốn đi Phú
Thọ một mình, cô công chúa hiếu động đó sắp bức bách chết rồi.
-Cũng tại con bé Thiên Hinh, nó cứ bắt phụ hoàng đưa nó ra ngoài chơi.
Thế thì đưa nó đi thôi được rồi, còn bắt ta đi theo để làm gì. Bên ngoài lại
nắng như vậy, bẩn như vậy!
Thuận Thiên khó chịu vén màn nhìn ra ngoài trời, lúc này đã là tháng
tám, trời nắng thì nắng gắt lắm, đến lúc mưa lại mưa như trút hết nước mới...
Table of Contents
Mục lục
Giới Thiệu
Phần I: Lý Thiên Hinh [1] Duyên Gặp Gỡ
[2] Có Bao Giờ Gặp Lại?
[3] Nghiệt Duyên
[4] Trưởng Nữ Thuận Thiên
[5] Nhà Lý Suy Vong
[6] Chùa Chân Giáo
[7] Tôi Ở Hoàng Cung
[8] Chiêu Thánh Hoàng Thái Nữ
[9] Trần Liễu, Cô Ấy Là Em Vợ Của Ngươi!
[10] Ván Cờ Của Trần Thủ Độ
[11] Chính Thủ Trần Cảnh
[12] Lên Ngôi, Lý Chiêu Hoàng
Phần Ii: Thiên Chương Hữu Đạo [13] Phía Đông Điện Ngọc An
[14] Nghi Ngờ Của Hoàng Đế
[15] Tâm Tình Của Hoàng Đế
[16] Bát Chè Ngọt Dịu
[17] Thiên Thiên, Chính Là Lý Chiêu Hoàng
[18] Trần Cảnh, Là Ta Tin Nhầm Người!
[19] Trận Mưa Điện Thiên An
[20] Rồng Hóa Phượng Hoàng
[21] Bệ Hạ Đã Có Chồng Rồi
[22] Chiếu Nhường Ngôi
[23] Đàm Tướng Quân
[24] Vợ Chồng
[25] Nàng Là Hoàng Hậu Của Trẫm
[26] Chuyện Của Thái Sư
https://thuviensach.vn
[27] Nhổ Cỏ Phải Nhổ Tận Gốc
[28] Nhà Lý Tận Diệt
[29] Chùa Duyên Ninh
[30] Hoài Vương Trần Liễu
[31] Đêm Đầu Tiên
[32] Con Trai Của Trần Liễu
[33] Phản Bội
[34] Tổn Thương
[35] Đừng Đi
[36] Hạnh Phúc Trong Tổn Thương
[37] Hoàng Thái Tử Ra Đời
[38] Món Quà Vô Giá
[39] Bác Của Thái Tử
[40] Yểu Mệnh
[41] Thương Tâm
[42] Luân Thường Đạo Lý
[43] Buông Xuôi
[44] Gặp Lại Quốc Sư
Phần Iii: Chiêu Thánh Công Chúa [45] Yên Sinh Vương
[46] Trưởng Tử
[47] Hậu Cung
[48] Tàn Khốc
[49] Phía Sau Chùa Chân Giáo
[50] Bình Yên Ở Đâu
[51] Chuyện Của Hoàng Hậu
[52] Hậu Duệ
[53] Ngoại Xâm
[54] Lê Tần
[55] Mùa Đông Ấm Áp
[56] Nước Cờ Liều Lĩnh
[57] Bao Lâu
[58] Chiến Tranh Qua Đi
https://thuviensach.vn
[59] Đời Người
[60 End] Hạ Màn
https://thuviensach.vn
Mục lục
Giới Thiệu
Phần I: Lý Thiên Hinh [1] Duyên Gặp Gỡ
[2] Có Bao Giờ Gặp Lại?
[3] Nghiệt Duyên
[4] Trưởng Nữ Thuận Thiên
[5] Nhà Lý Suy Vong
[6] Chùa Chân Giáo
[7] Tôi Ở Hoàng Cung
[8] Chiêu Thánh Hoàng Thái Nữ
[9] Trần Liễu, Cô Ấy Là Em Vợ Của Ngươi!
[10] Ván Cờ Của Trần Thủ Độ
[11] Chính Thủ Trần Cảnh
[12] Lên Ngôi, Lý Chiêu Hoàng
Phần Ii: Thiên Chương Hữu Đạo [13] Phía Đông Điện Ngọc An
[14] Nghi Ngờ Của Hoàng Đế
[15] Tâm Tình Của Hoàng Đế
[16] Bát Chè Ngọt Dịu
[17] Thiên Thiên, Chính Là Lý Chiêu Hoàng
[18] Trần Cảnh, Là Ta Tin Nhầm Người!
[19] Trận Mưa Điện Thiên An
[20] Rồng Hóa Phượng Hoàng
[21] Bệ Hạ Đã Có Chồng Rồi
[22] Chiếu Nhường Ngôi
[23] Đàm Tướng Quân
[24] Vợ Chồng
[25] Nàng Là Hoàng Hậu Của Trẫm
[26] Chuyện Của Thái Sư
[27] Nhổ Cỏ Phải Nhổ Tận Gốc
[28] Nhà Lý Tận Diệt
[29] Chùa Duyên Ninh
[30] Hoài Vương Trần Liễu
[31] Đêm Đầu Tiên
[32] Con Trai Của Trần Liễu
[33] Phản Bội
[34] Tổn Thương
[35] Đừng Đi
[36] Hạnh Phúc Trong Tổn Thương
[37] Hoàng Thái Tử Ra Đời
https://thuviensach.vn
[38] Món Quà Vô Giá
[39] Bác Của Thái Tử
[40] Yểu Mệnh
[41] Thương Tâm
[42] Luân Thường Đạo Lý
[43] Buông Xuôi
[44] Gặp Lại Quốc Sư
Phần Iii: Chiêu Thánh Công Chúa [45] Yên Sinh Vương
[46] Trưởng Tử
[47] Hậu Cung
[48] Tàn Khốc
[49] Phía Sau Chùa Chân Giáo
[50] Bình Yên Ở Đâu
[51] Chuyện Của Hoàng Hậu
[52] Hậu Duệ
[53] Ngoại Xâm
[54] Lê Tần
[55] Mùa Đông Ấm Áp
[56] Nước Cờ Liều Lĩnh
[57] Bao Lâu
[58] Chiến Tranh Qua Đi
[59] Đời Người
[60 End] Hạ Màn
https://thuviensach.vn
TUYỆT THẾ CHIÊU HOÀNG
ViVu
www.dtv-ebook.com
Giới Thiệu
TUYỆT THẾ CHIÊU HOÀNG, Tên cũ: Đại Việt Thiên tình sử
Tác giả: ViVu (vừa là gió vừa là tên)
Độ dài 60 chap (Gồm 3 phần: Lý Thiên Hinh, Thiên Chương Hữu Đạo,
Chiêu Thánh công chúa)
Sơ lược về thay đổi cột mốc lịch sử:
Lý Chiêu Hoàng (Lý Thiên Hinh) sinh năm 1208. (Lịch sử 1218)
Trận chiến chống Nguyên Mông lần thứ nhất 1247-1248. (Lịch sử 12571258)
Chiêu Thánh công chúa được gả cho Lê Phụ Trần năm 1248. (Lịch sử
1258)
Lý Chiêu Hoàng mất năm 1268. (Lịch sử 1278)
Tất cả những sự kiện là hệ quả của cuộc chiến chống Nguyên Mông lần
thứ nhất cũng được xảy ra sớm hơn lịch sử.
Những thay đổi nhằm hướng tới sự hợp lí của mạch truyện và độ tuổi của
nhân vật.
"Một năm nàng ở ngôi vua
Ngàn đời vẫn kể chuyện xưa Chiêu Hoàng."
https://thuviensach.vn
THAM KHẢO
"Đại Việt sử kí toàn thư"
"Việt Nam sử lược"
"Việt sử giai thoại II, III"
"Lý Chiêu Hoàng, một đời sóng gió"
"Mùa xuân Lý Chiêu Hoàng"
https://thuviensach.vn
TUYỆT THẾ CHIÊU HOÀNG
ViVu
www.dtv-ebook.com
Phần I: Lý Thiên Hinh [1] Duyên Gặp Gỡ
"Lý triều sử tích còn ghi
Cuối đời có một nữ nhi nắm quyền."
Kiến Gia năm thứ 12, Nhăm Ngọ, 1222.
Phú Thọ, mồng 10 tháng 3.
Nắng phủ vàng ươm trên những nương chè bạt ngàn và mơn mởn. Nơi
trời đất tiếp giáp, mây gối lên mây, núi chất lên núi. Một tà áo màu trăng
non tung bay trong gió. Mái tóc nàng đen nhánh, bồng bềnh và mềm mại,
cơ hồ nếu chạm mạnh sẽ tan ra như mây trời.
Con đường kéo dài đến tận cổng đền Hùng tấp nập dưới chân ngọn núi
Nghĩa Lĩnh, ngập mùi khói hương, ngập tiếng nói cười.
Hoàng cung có bao giờ được bình yên thế này đâu? Con người ở đó có
bao giờ được cười nói thế này đâu?
Nàng nhảy xuống ngựa, cẩn thận kéo áo trùm phía sau lên che khuất đi
nửa mặt rồi khẽ nhếch đôi môi hồng ngọt ngào, để lộ nụ cười khuynh thành.
Một bà lão ngồi ngay cổng đền, im lìm chìm trong khung cảnh náo nhiệt.
Bà ngồi bán lá chè, lá tiêu. Nàng thương quá, mua một lúc đầy hết cả hai
tay nải lá chè, tiêu của bà, để bà còn về chơi lễ.
"Dẫu ai đi ngược về xuôi
https://thuviensach.vn
Nhớ ngày giỗ Tổ mùng mười tháng ba"
Dòng người tấp nập đẩy nhau, kéo dài đến tận đền Thượng trên đỉnh núi.
Ai ai cũng xúng xính lễ phục, những nụ cười e thẹn thi thoảng lại làm chao
đảo không gian. Nàng hòa vào dòng người, nô nức nhìn lên đền Hạ sừng
sững trên cao, mùi thơm ngào ngạt của lễ tam sinh làm con người ta thật rạo
rực lạ kì. Nghe đâu nơi đây xưa kia mẹ Âu Cơ trong truyền thuyết đã sinh
ra bọc trăm trứng.
Nắng đã lên cao, nàng rời khỏi lối chính, men ra sau đền Thượng. Đi mãi
thì thấy một cái hồ nước được xây giữa một khoảng sân rộng, lọt thỏm
trong một rừng trúc xì xào xanh mướt. Nàng ngồi xuống thành hồ, đưa tay
chạm vào làn nước lạnh buốt da.
-Cô em đi đâu lạc đến đây?
Tiếng nói pha lẫn giọng cười trêu hoa ghẹo nguyệt bất ngờ xuất hiện phía
sau lưng nàng.
Một đám nam nhân tiến lại gần, một tên ăn mặc như công tử trong kinh
thành, tay áo viền vân họa, viên lĩnh chấm gót màu đồng, tay hắn phe phẩy
một chiếc quạt giấy in hình núi non. Phía sau là năm, sáu tên gia nhân.
-Cô em sao chút lời vàng ngọc cũng không cho ta được nghe?
Nàng luồn tay vào trong lớp áo choàng, siết chặt thanh gươm. Hắn bật
cười lớn, gập mạnh cây quạt, giễu cợt nhìn nàng. Bọn chúng càng ngày
càng sấn tới.
-Cô em đừng sợ, ta chỉ là muốn làm quen với cô em.
-Ta không có hứng thú.
Bổn công chúa ngươi muốn đụng đến là đụng đến sao?
https://thuviensach.vn
Giọng cười hắn khàn khàn như một kẻ say rượu.
-Giọng nói còn như gió như sương thế kia, dung mạo chắc hẳn cũng
nghiêng nước nghiêng thành, để bổn công tử ta chiêm ngưỡng một chốc
nào!
Hắn sấn tới, đưa tay về phía áo choàng của nàng. Gươm nàng chưa kịp
tuốt khỏi vỏ. Từ đâu, một hòn đá lao thẳng vào bàn tay tên nam nhân kia.
Hắn hoảng hồn thét lên rồi phản xạ rụt tay lại. Đám gia nhân hốt hoảng vây
lại.
-Công tử không sao chứ?!
Hắn ngay lập tức đưa mắt nhìn về phía kẻ dám làm hắn đau, hai con mắt
phừng phừng lửa giận. Từ ngày cha sinh mẹ đẻ đến giờ, lần đầu tiên có kẻ
nào là người sống mà dám làm tổn hại đến hắn.
-Là tên nào? Còn dám ném đá bổn công tử?
Nàng liếc nhìn về phía đó.
Từ phía sau rặng trúc, một nam nhân bước ra, chậm rãi và điềm nhiên
như y chẳng hề đắc tội với đám công tử kia.
Nàng khẽ nheo mắt vì ánh nắng lóa mắt. Sao người đó đến lại mang theo
chói chang như vậy, khuất lấp cả mọi thứ xung quanh.
Nam nhân ấy, một thân hắc y, so với lễ hội hôm nay có phần kém sắc.
Nước da rám nắng, người cao gần năm thước, vai ngực nở nang. Điều đáng
chú ý hơn cả, y có một gương mặt anh tuấn vô cùng. Ngũ quan hài hòa, đôi
mắt sâu hút, sống mũi cao và thẳng tắp.
Mãi đến lúc y khẽ đằng hắng, bọn người kia mới ngưng cảm thán mà lấy
lại vẻ hung tợn của mình.
https://thuviensach.vn
-Tên kia! Ngươi có biết ta là ai không hả?
-Ta giữa đường thấy bất bình thì ra tay tương trợ, không cần biết là ai.
Tên công tử nhếch mép cười đểu.
-Xem ra ngươi không phải là người ở đây. Để ta nói ngươi biết...
Nam nhân khi nãy đưa tay ra trước hắn. Hắn mắt tròn mắt dẹt nhìn y.
-Ta đã nói là không cần biết, cũng không muốn biết.
Nàng nhìn y, người này nhìn mãi cũng không ra thiếu gia nhà nào, cách
ăn mặc khá bình dân, sao có gan chống đối tên công tử này chứ!
Hắn giận điên người, phất tay ra hiệu cho lũ gia nhân động thủ. Bọn
người phía sau hắn bắt đầu nhặt nhạnh những khúc cây khô to tướng làm vũ
khí, lăm lăm hướng về phía nam nhân áo đen.
-Ta không hề có ý muốn đánh nhau với các người, chỉ là muốn đưa cô gái
này đi.
Nãy đến giờ y mới quay sang nhìn nàng.
-Thứ ta đã muốn có, kẻ khác không được lấy đi, trừ phi thứ đó không ai
có được nữa!
Hắn nghiến răng thốt từng chữ một. Y bật cười.
-Được thôi.
Nói rồi, y dùng chân đá một khúc cây dưới đất lên thủ thế. Bọn chúng hét
lên rồi ào đến bao vây hai người. Cùng lúc chống đỡ sáu tên, tả đột hữu
xông, y một tay bảo vệ người con gái chỉ cao đến vai mình phía sau, một
tay đối phó với bọn người ỷ đông hiếp yếu.
https://thuviensach.vn
-Các ngươi làm gì vậy? Mau đứng dậy đánh hắn!
Tên công tử sốt ruột, bọn gia nhân tên thì trọng thương, tên thì sợ quá
chạy biến đi mất.
Hắn nghiến răng tức giận đến nỗi hai thái dương lồm cồm gân xanh lét,
rút gươm đeo bên người rồi gào lên lao đến.
Y nghe tiếng vung gươm, lập tức quay ra sau đẩy người nàng vào lòng
mình. Nàng giật bắn mình đẩy y ra, cánh tay y sượt ngang lưỡi gươm, máu
tươi chảy xuống. Nàng trợn mắt nhìn vết thương chỉ cách mặt mình vài
phân. Y đang ở rất gần nàng, chăm chú nhìn vào đôi mắt của nàng rồi tự
nhiên nhoẻn miệng cười.
-Cho ta mượn thanh gươm một chốc!
Nói rồi y tuốt gươm nàng đang đeo bên người ra khỏi vỏ, lao đến đón
nhát gươm đang điên cuồng giáng xuống. Nàng ngây ngốc nhìn y.
Kĩ thuật dùng gươm của nam nhân này không phải dạng tầm thường,
chứng tỏ gia đình có chút quý tộc, thảo nào dám đối kháng với tên công tử
kia. Y vờn hắn, nhất định là đang vờn hắn. Hắn ra đòn hết sức, còn y chỉ
như hạc múa, phẩy một tay đã đỡ được đòn.
Một lúc sau y chán rồi, quật mạnh tay chém phăng thanh gươm của hắn
ra xa. Hắn mất thế ngã nhào ra sau, lồm cồm lết lùi lại.
-Như vậy đã đủ chưa?
Y hạ gươm rồi hất cằm ra chiều cho hắn đi. Hắn sợ sệt đứng dậy, ánh mắt
vẫn không cam tâm. Cuối cùng cũng quay đầu bỏ chạy, không quên để lại
câu hăm dọa thường trực.
-Ngươi chưa xong với ta đâu!
https://thuviensach.vn
Nam nhân áo đen quay đầu nhìn nàng, nàng vẫn ngây ra đó, im lặng cố
hữu.
-Được rồi, trả gươm cho cô, đừng tự làm đứt tay mình nhé cô bé!
Nàng đón lấy thanh bảo gươm, cảm thấy lòng bức bối khó chịu.
-Ai là cô bé? Mong công tử cẩn trọng!
Y nhìn cô gái mong manh chỉ cao tới vai mình rồi phì cười.
-Được rồi, về nhà đi, chắc là cha mẹ đang mong lắm đấy!
Nàng tức lắm, ở hoàng cung ai cũng xem nàng là một đứa trẻ, nàng
không tin ra khỏi cung rồi vẫn có người nghĩ nàng không phải là người lớn.
Y toan rời đi.
-Ngươi đứng lại đó!
Y hơi bất ngờ, hình như nàng giận thật.
-Vậy được, mong tiểu thư thứ lỗi, nhưng đó không phải là giọng điệu của
một người nói với ân nhân của mình.
Y nhìn lớp áo choàng kéo thấp, chỉ thấy nàng nhếch môi cười, đôi môi
hồng tuyệt mĩ.
-Cảm ơn công tử, nhưng ta vốn dĩ không cần công tử đây ra tay nghĩa
hiệp, e là công tử đã quản chuyện bao đồng rồi.
Y bật cười lớn, giọng cười mang chút mỉa mai.
Ngay lập tức, thanh gươm trong tay nàng vung lên, nhanh như một tia
chớp, đem theo một luồng gió đầy sát khí.
https://thuviensach.vn
Thanh gươm dừng lại ngay sát cổ y, gần đến nỗi chỉ cần y thở thôi da
cũng chạm vào lưỡi gươm. Nhưng hình như y cũng đang nín thở. Hai con
mắt y bây giờ tròn như trăng rằm, không hề dao động, tất cả đặt hết lên
người con gái đang kề gươm lên cổ mình. Thật sự y không thể thở được,
cũng không thể thốt ra bất cứ lời nào.
Thật sự là quá hoàn mĩ.
Gió thổi tung tà áo choàng chắn trước mặt nàng, tung cả mái tóc mềm
như mây kia, để lộ gương mặt trắng ngần thanh tú, đôi mày nhíu chặt giận
dữ nhìn y. Y không ngờ trên đời này lại có làn da nào trắng đến như thế, đôi
môi nào hồng đến như thế, đôi mắt nào xao xuyến đến như thế.
Nàng nhận ra mình đã để lộ dung nhan, vội thu gươm. Không nên dây
dưa ở đây nữa, nàng nên hồi cung trước khi mọi chuyện trở nên nghiêm
trọng.
-Ngươi tên họ là gì, ở đâu, sau khi hồi gia ta sẽ cho người đến báo đáp.
Lúc này y mới phì cười, hiền lành nhìn nàng.
-Trước giờ ta hành hiệp trượng nghĩa đều không cần báo đáp. Nếu tiểu
thư đã hỏi, ta cũng trả lời. Ta tên Cảnh, họ Trần.
Nàng lập tức chau mày.
Họ Trần.
Mấy năm qua nàng được dạy về chính sự, không phải không biết họ Trần
đang có thế lực ra sao trong triều.
Nàng quay đi cố giấu sự thất vọng. Tên họ Trần này dù nàng có ơn với
hắn, cũng hy vọng không ngày gặp lại. Chỉ cần là người họ Trần, nàng nhất
định sẽ cẩn trọng. Ai biết được tên này có phải do vị Thái úy phụ chính
https://thuviensach.vn
Trần Tự Khánh gửi đến hay không, và tất cả bọn người khi nãy là một vở
kịch.
Nhưng nàng nhìn cánh tay y đang rỉ máu. Nếu là diễn kịch cho nàng xem
thì công sức đổ ra không ít rồi.
-Ta cũng đã nói tên của mình ra, theo lí thì tiểu thư nên cho ta biết nên
xưng hô thế nào?
Nàng lưỡng lự hồi lâu rồi nói.
-Mọi người đều gọi ta là Thiên Thiên, ta không thể nói ra tên của mình
được.
Y cũng gật gù, xem ra nàng là tiểu thư đài các, không muốn để nhiều
người biết mình ra ngoài dạo chơi.
-Được rồi, coi như ta làm tròn trách nhiệm một ân nhân, ta đưa cô xuống
núi, nơi này không lưu lại lâu được!
Nàng có chút bối rối về người này. Y có phải là nội gián như nàng nghi
ngờ hay không? Nơi này liệu có tai mắt của Trần Tự Khánh?
https://thuviensach.vn
TUYỆT THẾ CHIÊU HOÀNG
ViVu
www.dtv-ebook.com
[2] Có Bao Giờ Gặp Lại?
Nàng leo lên ngựa, áo trùm đã kín mặt từ bao giờ. Cảnh cũng nhảy phóc
lên yên, nhìn nàng lại kín đáo không để lộ chút dung nhan rồi phì cười.
Hai con ngựa thản nhiên đi dọc con đường sỏi đá, hai bên là bạt ngàn
ruộng lúa. Nàng vẫn không ngừng suy nghĩ về tên nam nhân đang hộ tống
mình, hắn có phải là nội gián? Nàng có cần tương kế tựu kế đối phó với
hắn, đối phó với Phụ chính Trần Tự Khánh, đối phó với cả thế lực họ Trần?
-Máu anh vẫn không ngừng chảy.
-Tôi biết.
Đoạn đường dài đã làm thay đổi cách xưng hô và cả cái nhìn về đối
phương của hai người. Y cũng chẳng coi nàng là một đứa trẻ nữa.
-Cô đến đây một mình sao?
-Chẳng phải anh cũng thế sao?
-Cô đã bao nhiêu tuổi nhỉ?
-Anh có biết nam nhân không nên hỏi tuổi của nữ nhân không?
Cảnh lúng túng xoa gáy, nom rất đáng yêu. Thật ra nàng nhìn y, y cũng
trạc tuổi nàng, chỉ là y rất cao, rất to lớn nên cảm tưởng y lớn rồi, chứ
gương mặt y cũng non nớt kém gì nàng đâu.
-Mười lăm.
https://thuviensach.vn
Nàng khẽ nói.
Cảnh giật mình.
Không phải chứ. Hai người họ lại có thể bằng tuổi nhau.
-Sao?
Y phì cười, nhún vai.
-Cô ở Thăng Long sao?
-Phải.
-Ở chỗ nào trong Thăng Long?
-Anh hỏi để làm gì?
-Tôi đã từng đến Thăng Long nhiều lần, cũng khá thông thuộc đường ở
đó.
Nàng nghi hoặc nhìn y. Tên nam nhân họ Trần này lại còn muốn biết
nàng sống ở đâu. Thấy nàng dò xét nhìn mình, Cảnh thở dài.
-Được rồi, cô không nói cũng không sao, tôi cũng không gặn hỏi làm gì.
Chỉ là muốn cô thong thả một chút, tôi vốn xuất thân ở làng chài cá ở Hải
Ấp, không có gì phải đề phòng.
Nàng cười hiền, kéo nhẹ áo choàng xuống nhìn Cảnh.
-Kiếm thuật giỏi như vậy, có thể xuất thân từ làng chài cá sao?
Cảnh nhún vai. Cảnh không nói dối. Từ đời ông nội y, Trần Lý, họ Trần
đã trở thành một cự tộc có thế lực ở Hải Ấp. Dù sống trong nhung lụa, y
vẫn thích ra biển, cùng lao động và tập luyện với những anh em làng chài.
https://thuviensach.vn
-Cô ra ngoài một mình như vậy, không lẽ cha mẹ không lo lắng à?
Thật ra Cảnh rất lấy làm lạ. Một tiểu thư xinh đẹp đến như thế, lại không
đem theo bất kì gia nhân nào, đơn thương độc mã đến một nơi xa lạ.
-Tôi trốn nhà đi.
-Vậy cũng được sao?
-Tôi cũng không còn nhỏ nữa.
-Nữ nhân ra ngoài một mình rất nguy hiểm, thời cuộc lại loạn thế này.
Nàng chau mày. Mấy năm nay triều đình chia hai phe, thế lực họ Đàm và
họ Trần thay nhau tranh đấu, thiên hạ cũng đại loạn, đến cả một tên chài
lưới còn nhận thức được chuyện đó.
Bất chợt, từ đằng sau truyền đến những tiếng vó ngựa dồn dập. Cảnh lập
tức quay phắt đầu lại, chau mày quan sát.
-Không xong rồi!
Nàng quay sang nhìn y, rồi lo lắng nhìn ra sau.
-Là bọn người ban nãy ư?
-Rất có thể, cô chạy trước đi, cứ để cho tôi.
-Không cần anh nghĩa hiệp.
Nàng quay đầu ngựa, trùm kín áo choàng. Cảnh nhìn cô gái bướng bỉnh
bên cạnh, trong lòng có chút ấn tượng.
Chưa đầy một khắc, một đám người xuất hiện. Cầm đầu không ai khác
chính là tên công tử bị Cảnh dọa cho sợ chết khiếp trên đỉnh núi Nghĩa
https://thuviensach.vn
Lĩnh, hắn ngạo nghễ ngồi trên lưng ngựa. Lần này hắn quyết tâm trả mối
nhục, dẫn theo tốp người lăm lăm khí giới, chắc cũng phải đến hai chục tên.
-Có còn muốn đối phó với chúng không hả?
Cảnh nhìn thấy nàng khẽ hoang mang, cất giọng trêu. Nàng liếc y, thu
vào tầm mắt nụ cười đầy mỉa mai.
-Cũng đâu thể để ân nhân bỏ mạng thê thảm dọc đường thế này, nhỉ?
Y bật cười, rồi huých ngựa đi lên trước.
-Chẳng hay công tử còn muốn hỏi chuyện gì nữa, mà phải kéo người đến
tận đây?
-Không có kẻ nào phản kháng ta còn sống mà quay trở về!
Hắn nghiến răng ken két, nhưng vẫn cố thu người ngựa lùi ra sau bọn thị
vệ đi theo. Cảnh nghiêng đầu giễu cợt nhìn một lượt mấy tên kia.
-Ta nói, công tử xem, công tử dẫn ít người thế này đến để đối phó với ta,
có phải là quá xem thường ta rồi không?
Hắn cắn răng gắt lớn.
-Khẩu khí cũng lớn đấy! Ngươi đi mà nói với Diêm Vương! Lên!
Đồng loạt bọn chúng xông lên, gươm đao sắc bén lao về phía Cảnh. Y
xoay người phóng về phía nàng rồi ghé sát nàng.
-Đắc tội với cô một lát nhé!
Nàng còn ngây người ra chưa hiểu thì bị y ôm ngang người phi khỏi
ngựa, y rút thanh gươm nàng đeo bên người ra, lần thứ hai rồi!
-Này!
https://thuviensach.vn
-Im lặng nào!
Cảnh nhìn một lượt chục tên trước mặt, tay đẩy nàng vào lòng.
-Giao cho ta vị tiểu thư ấy, ta sẽ tha mạng cho ngươi!
Tên công tử ngồi yên vị trên ngựa xem kịch hay, giảo hoạt cười nhìn
nàng lọt thỏm trong vòng tay y.
Cảnh ghé xuống nhìn nàng.
-Cô muốn thế nào?
-Lúc này anh còn đùa được sao?
Cảnh cười rồi ngạo nghễ vung gươm về phía bọn thị vệ.
-Tiểu thư đây không chịu đi với các ngươi rồi, biết làm sao đây hả?
Dứt lời, đám người đó giận dữ xông lên. Cảnh cũng tắt ngấm nụ cười,
đẩy nàng ra xa. Thanh gươm y bắt ngang qua trên bày tay, đỡ hàng chục
thanh gươm đè xuống mình, máu tuôn ra thấm đỏ tay áo. Nàng kinh hãi
nhìn sức mạnh của y, thật không phải dạng tầm thường, thân thủ của tên này
vốn không có người địch lại.
Cảnh gồng mình hất tung hàng chục thanh gươm ra, bọn chúng loạng
choạng lùi lại, kinh hoàng cảm thán sức mạnh của tên nam nhân máu me
dính bê bết trước mặt. Hai con mắt y giờ đỏ ngầu, hai thái dương chằng chịt
những gân xanh.
-Các ngươi còn đứng đó làm gì? Mau lấy mạng hắn!
Cảnh dùng chân nhấc một thanh gươm dưới đất lên, hai tay song gươm
vào thế.
https://thuviensach.vn
-Muốn sống, mau rời khỏi.
Bọn chúng nghe xong câu đó, máu giận lại sục sôi.
Hai bên giao đấu, tiếng gươm va vào nhau nghe gai người. Nàng lo lắng
nhìn Cảnh, thật ra y rất mạnh, rất khỏe, kĩ thuật cũng rất tốt, nhưng căn bản
không địch lại được hai chục tên, chắc chắn y sẽ đuối sức, và nàng thì
không thể chạy trốn bỏ y ở đây được. Và điều này cũng khiến nàng chắc
chắn, y không phải do Trần Tự Khánh cử đến, vì y đang liều cả mạng sống
bảo vệ nàng.
Nàng leo lên ngựa, xông đến chỗ người đang giao đấu, con ngựa gặp
người nhảy dựng lên hí vang trời. Bọn chúng đều nhảy ra hai bên né vó
ngựa.
-Mau đi!
Trần Cảnh nhảy phóc lên lưng ngựa, giật lấy dây cương rồi huých mạnh
con ngựa. Nó lao đi điên cuồng.
-Mau đuổi theo!
Tên công tử tuyệt đối không chịu ấm ức, hắn gào lên.
Trần Cảnh cầm chặt dây cương, máu thấm ra đỏ thẫm, nàng lo lắng nhìn.
-Mới đó đã cảm động rồi sao?
-Anh còn tâm trạng để đùa sao?
Đằng sau vẫn truyền đến tiếng hô hào truy đuổi của bọn chúng.
-Trước mặt là khu chợ rồi!
https://thuviensach.vn
Nàng nheo mắt nhìn ra trước, con đường trống trơn, hai bên là nương
chè, biết chạy thục mạng đến bao giờ nữa chứ, phải có kế thôi!
Nàng sực nhớ ra rồi cúi xuống bên hông con ngựa. Cảnh hoảng hồn đỡ
lấy nàng, tưởng nàng ngã.
-Này! Cô sao thế?
Nàng không nói, đưa tay vào tay nải đang mắc lủng lẳng, lấy ra một nắm
lá.
Nàng vò nát đám lá đó.
-Cô đang làm gì vậy?
Là lá tiêu! Nàng đã đọc được trong sách.
Con ngựa bỗng nhiên hí lên, nàng chồm người ra sau nhìn bọn chúng.
-Này! Cẩn thận kẻo ngã!
Cảnh vòng tay đỡ ngang eo nàng.
Nàng tung đám lá vò nát ra sau, chúng cuốn theo gió bay về phía bọn
người dữ tợn đuổi theo. Bất chợt, ngựa của bọn chúng hí lên vang trời rồi
giãy đạp tứ tung, không chạy được nữa. Cảnh ngoái đầu nhìn, thích thú cười
lớn.
-Đó là gì vậy? Thật thú vị!
-Mau thúc ngựa chạy nhanh!
Con ngựa thấm mệt rồi, nó dừng chân lại ngay tại cổng vào một ngôi làng
nhỏ. Trần Cảnh leo xuống ngựa, đưa tay đỡ nàng. Nàng thấy bàn tay y bê
bết máu, thật ra có chút cảm động. Cảnh thấy nàng trầm ngâm mới phát
https://thuviensach.vn
hiện mình đưa một bàn tay đầy máu tanh cho một tiểu thư nắm lấy, toan rụt
lại. Nàng giữ tay y rồi bất chấp máu me mà vịn vào đó leo xuống ngựa, đi
một mạch đến một quán ăn. Y bần thần đứng lại đó cùng con ngựa, hết nhìn
nàng lại nhìn bàn tay mình.
Nàng quả thật là một nữ nhân hiếm có.
-Thiên Thiên, cô đi đâu vậy?
Nàng bảo y chờ một chốc, vậy mà đi mãi mới về, làm y sốt ruột.
Nàng đặt lên bàn một cuộc vải băng bó.
-Tự băng cho mình đi.
-Cô không giúp tôi sao?
-Nam nữ thụ thụ bất thân, anh không hiểu đạo lí đó sao?
-Vậy thì suốt chặng đường từ nãy đến giờ...
-Đó là do tình thế nguy cấp, không thể làm khác.
Nàng không nhìn y, nhìn một bàn thức ăn y đã gọi sẵn.
Cảnh bật cười, cầm cuộn vải lên quấn qua loa trên tay.
-Ở đây cũng sắp đến Thăng Long, anh cũng không cần đưa tôi đi nữa, trở
về dưỡng thương đi.
Cảnh tự nhiên cảm thấy không nỡ xa nàng.
-Đã đến đây rồi, tôi vẫn nên đưa cô...
-Ở đây tôi có người quen, anh yên tâm.
https://thuviensach.vn
Y thấy hơi buồn. Có duyên mới gặp, không biết ngày sau còn gặp lại hay
không?
-Vậy, tôi còn có thể gặp lại cô chứ?
Nghe đến đây, nàng hơi sững lại. Thật ra trong lòng nàng không muốn
dính dáng đến bất kì người họ Trần nào, nhưng cũng cảm thấy con người y
rất tốt, nói năng không gò bó khuôn phép, tính tình phóng khoáng, một
bằng hữu không tồi.
-Gặp lại để làm gì? Anh cứu tôi, tôi cũng đã cứu anh, hai chúng ta không
ai nợ ai, từ nay về sau ai đi đường nấy.
Nàng tuyệt tình nói.
Dẫu sao họ Trần vẫn là họ Trần.
Trần Cảnh tự nhiên thấy nhói lòng. Lần đầu tiên một cô gái đem lại cảm
giác không muốn rời xa cho y. Trước giờ ở Hải Ấp, biết bao nhiêu nữ nhân
trong vùng được gửi đến xin làm dâu nhà họ Trần, ai cũng xinh đẹp như
hoa. Nhưng y chẳng vừa mắt ai, y lại thấy bọn họ chẳng qua chỉ thích cái
quyền thế nhà họ Trần, cái tủ tiền của nhà họ Trần mà thôi!
Nhưng nàng thì khác, ngay tới cái tên, Thiên Thiên, đã thấy không ai
sánh bằng.
--Thiên Hinh ngồi xuống bàn, nhìn lên chiếc gương đồng. Nàng đã thay y
phục, trở lại làm công chúa cành vàng lá ngọc, bị giam lỏng trong bốn bức
tường thành. Và nếu nàng đoán không nhầm, vài khắc nữa thôi phụ hoàng
nàng sẽ bước vào, đem theo lửa giận ngút ngàn mà giáo huấn nàng.
Một cung nữ chạy vội vào.
https://thuviensach.vn
-Công chúa, bệ hạ đến rồi.
Nàng ôm đầu khổ sở.
-Ta không ra đó đâu, cứ nói ta ngủ rồi.
-Con còn muốn trốn ta?
Giọng Lý Huệ Tông như sấm dậy, đùng đùng truyền tới, như nàng tưởng
tượng, lửa giận ngút ngàn.
Thiên Hinh đứng bật dậy, cung nữ trong phòng đều lui ra.
-Phụ hoàng!
Nàng cười, chạy lại dụi dụi đầu vào người Huệ Tông.
-Phụ hoàng, con chẳng phải đã về nhà an toàn và không sứt mẻ gì hay
sao?
Huệ Tông nghiêm nghị nhìn nàng, ánh mắt không đùa giỡn chút nào.
Nàng chồm lên xoa xoa thái dương Huệ Tông.
-Người xem, không nên nhăn nhó quá, sẽ mau già, trong phòng này có ai
đâu, người thị uy với ai chứ hả?
-Con bé này, ta không nghiêm nghị với con, con sẽ ngoan ngoãn mà chịu
yên phận trong cung sao? Là ai đưa được đứa con gái cứng đầu cứng cổ này
của ta về vậy?
-Là Đàm Thu ạ.
-Quả là chỉ có Đàm Thu nói kiên nhẫn đi theo con!
https://thuviensach.vn
Hàng chân mày Huệ Tông giãn ra, ánh mắt tự nhiên trìu mến hẳn. Đúng
là không thể không mềm lòng với cô công chúa yêu quý của người.
Huệ Tông đưa tay xoa đầu nàng, người thích xoa đầu nàng lắm, vì nàng
không gắn trâm ngọc hoa cài gì lên tóc cả. Nhiều khi người còn mong cô
con gái bé bỏng này đừng lớn nhanh quá, để người không phải gả nó đi
sớm, người không nỡ.
Lý Huệ Tông được cả thiên hạ bàn tán, chẳng biết là ca tụng hay trách cứ,
là một ông vua si tình và chung tình. Mười hai năm ở ngôi rồi, người chỉ có
duy nhất một chính thê, Hoàng hậu Trần Thị Dung. Nhiều lần An Toàn Thái
Hậu họ Đàm, là mẹ ruột của người, bắt người tuyển phi, người cũng nhất
quyết khước từ.
Trớ trêu, Hoàng hậu Trần Thị Dung chỉ sinh được hai người con gái,
Thuận Thiên và Thiên Hinh. Thiên Hinh giống Trần Thị Dung như đúc.
Nàng từ nhỏ đã hiểu chuyện, thông minh, yêu thích kiếm pháp, giỏi cả văn
võ lẫn cầm kì thi họa, người rất lấy làm tự hào, một mực thương yêu.
Đến nỗi mà công chúa rạng sáng trốn khỏi hoàng cung đi chơi, người
cũng không biết làm sao để trách mắng được.
-Lần sau có đi đâu, con cứ nói với Đàm Thu một tiếng. Hắn đi theo bảo
vệ con.
-Kiếm pháp con tốt như vậy, cần có người bảo vệ sao, người yên tâm phụ
hoàng!
-Thời cuộc loạn rồi, vẫn là nên cẩn thận một chút.
Tự nhiên nàng bất giác nghĩ đến Trần Cảnh. Lúc đó, nàng tuyệt tình như
vậy, hi vọng cũng đoạn tuyệt duyên gặp gỡ.
Tiếc một bằng hữu, trách là trách hắn mang họ Trần!
https://thuviensach.vn
TUYỆT THẾ CHIÊU HOÀNG
ViVu
www.dtv-ebook.com
[3] Nghiệt Duyên
Khu chợ tự nhiên nhộn nhịp hẳn lên, nữ nhân không kể là tiểu thư đài các
hay dân nữ đều chen chúc nhau, xuýt xoa ngắm mỹ nam bước ra từ trong
tranh vẽ. Nam nhân kia mặc giáp bóng ngời, oai phong uy vũ, dáng người
cao ráo chắc nịch, vai rộng vững chãi. Người ấy đi dọc con phố, tay nắm
chắc thanh bảo gươm đeo bên hông, tiêu sái ngời ngời. Mỗi lần y nhoẻn
miệng cười chào các bô lão đi ngang, lúm đồng tiền duyên và sâu hoắm
hiện rõ mồn một trên gương mặt rõ là anh tuấn, có phần rám nắng nhưng
vẫn toát lên sự sáng sủa, thông minh. Những cô gái dọc đường đứng cười
khúc khích, mặt e thẹn mỗi lần ánh mắt nam nhân kia đưa vô tình hướng
đến mình.
Đàm Thu là cháu họ của Đàm Thái hậu, cũng trạc tuổi Thiên Hinh công
chúa nên được giao trọng trách bảo vệ nàng, cả hai từ nhỏ đã lớn lên bên
nhau. Tình cảm giữa hai người luôn là đề tài bàn tán của các cung nữ trong
cung. Nào là thanh mai trúc mã, nào là liếc mắt đưa tình. Càng lớn, Thiên
Hinh càng xinh đẹp, Đàm Thu càng anh tuấn. Trai anh hùng, gái thuyền
quyên, cả kinh thành đều đồn đại chắc chắn Lý Huệ Tông sẽ gả Thiên Hinh
công chúa cho Đàm Thu. Thế lực họ Đàm trước tin đồn này là kẻ hí hửng
nhất, như hổ mọc thêm cánh, vì ai cũng biết Huệ Tông thương yêu Thiên
Hinh công chúa ra sao.
Đàm Thu đi về quán cũ, nơi y hay ngồi nghỉ ngơi sau buổi tuần tra, vừa
gọi một vò rượu thì đã giật mình nhìn một tên nằm vắt vẻo trên mái che
trước mặt.
-Đàm Thu! Lâu quá không gặp!
https://thuviensach.vn
Đàm Thu bật cười rồi ra hiệu cho tên kia xuống cùng uống rượu, y lập
tức phi xuống.
-Trần Cảnh! Đi đâu biệt tăm thế!
Cảnh phì cười rồi uống một hớp rượu.
-Vẫn là rượu anh mua là ngon nhất!
Đàm Thu cười cười rồi lắc đầu.
Trần Cảnh và Đàm Thu biết nhau từ lần truy bắt một tên cướp. Khoảng
tám năm về trước. Lúc ấy cả hai chỉ là những đứa trẻ hiếu động, muốn hành
hiệp trượng nghĩa, suýt nữa thì nguy hiểm đến tính mạng. Nhờ đó mà kết
thành anh em, tám năm qua vẫn luôn đối với nhau rất tốt. Đàm Thu nhiều
lần nghĩ về việc hai họ tranh đấu, nhưng thấy Cảnh thật thà, lại chẳng màng
thế sự, rất đơn thuần nên cũng không quan tâm đến chuyện hắn họ gì nữa,
cứ thế là bằng hữu thôi.
-Lần này vào Thăng Long một mình à?
-Đến Thăng Long mua trái vải cho anh trai.
-Nhà anh như thế cũng phải đích thân đi sao?
-Thì đi đây đi đó, ở mãi một nơi chán lắm!
Cảnh nói vậy thôi, chứ y giành lên kinh thành mà. Y hy vọng gặp may.
-Này, khi nãy anh làm náo loạn ở khu chợ, biết tôi đã nghe thấy gì
không?
Đàm Thu nhấp một ngụm rượu rồi lắc đầu.
-Không cần biết.
https://thuviensach.vn
-Này! Anh tỏ ra hứng thú một chút đi, câu chuyện có vẻ hay lắm!
Đàm Thu vẫn tỏ vẻ bất cần cố hữu, nhưng vẫn dưng dửng để Cảnh kể.
-Nghe đâu, anh sắp được Hoàng thượng gả công chúa?
-Là đám người đó rỗi hơi đoán già đoán non, anh tin làm gì cho mệt!
-Cũng có chỗ đáng tin mà, anh nghĩ xem, anh và công chúa ấy từ nhỏ đã
lớn lên bên nhau.
-Anh nói nghe như thân thiết lắm, ta phải đứng cách công chúa ít nhất
năm thước, không được nói chuyện riêng với công chúa, cũng không được
đùa giỡn.
-Nhưng đó là Hoàng thượng gả, đâu phải công chúa tự mình gả cho anh?
-Cái tên này!
Đàm Thu phì cười đấm lên vai Cảnh. Tiếng cười rôm rả cả góc quán.
Kiến Gia năm thứ mười ba, Quý Mùi, 1223.
Tháng 8 âm lịch.
Thuận Thiên công chúa là một nữ nhân xinh đẹp, so với Thiên Hinh, vẻ
đẹp của nàng sắc sảo hơn, già dặn hơn. Nàng là một thục nữ, tinh thông
cầm kì thi họa, một tinh hoa của Đại Việt. Đã nhiều lần hai thế lực họ Đàm
và họ Trần dâng sớ xin được gả Thuận Thiên cho các trưởng nam, Huệ
Tông vẫn sợ thế sự có chuyển biến mà vẫn chưa dám quyết định.
Nàng đang ngồi trước gương đồng, để yên cho cung nữ vấn tóc, cài trâm.
Nàng nghiêng đầu ngắm nhìn mình trong gương, nở một nụ cười tuyệt mĩ.
-Công chúa, hôm nay người rất đẹp.
https://thuviensach.vn
Nô tì đi theo Thuận Thiên không ngớt những lời hoa mĩ khen lấy khen
để, mỗi ngày đều khen mấy chục lần. Vậy mà mỗi lần như thế Thuận Thiên
vẫn cười lấy làm tự hào.
-Phí công hôm nay đẹp như thế mà phải xuất cung đi cùng phụ hoàng.
Hôm nay Lý Huệ Tông vi hành về vùng ven biển, sẵn là một dịp để nghỉ
ngơi, cũng là để cho cô con gái bé bỏng Lý Thiên Hinh của người được
thỏa sức đi đây đi đó. Hơn một năm từ lúc bị cấm cửa vì dám trốn đi Phú
Thọ một mình, cô công chúa hiếu động đó sắp bức bách chết rồi.
-Cũng tại con bé Thiên Hinh, nó cứ bắt phụ hoàng đưa nó ra ngoài chơi.
Thế thì đưa nó đi thôi được rồi, còn bắt ta đi theo để làm gì. Bên ngoài lại
nắng như vậy, bẩn như vậy!
Thuận Thiên khó chịu vén màn nhìn ra ngoài trời, lúc này đã là tháng
tám, trời nắng thì nắng gắt lắm, đến lúc mưa lại mưa như trút hết nước mới...
 





